Chương 88 : Ta có một bài thơ, muốn đọc cho các vị nghe (2)
Thi nhân thế giới này, phần lớn là dùng văn khí diễn hóa thành sơn hà tráng lệ, tướng sĩ khải hoàn, mỹ nữ xinh đẹp.
Lại hiếm có người dùng văn khí, để thể hiện cảnh sinh hoạt của nhân dân ở tầng dưới cùng.
Cho đến khi mọi người nhìn thấy hình tượng ông lão bán than, thế mà lại sinh ra một loại cảm giác không chân thật.
“Lão bách tính tầng dưới cùng có cuộc sống khổ như vậy sao?”
Thậm chí rất nhiều người còn mở rộng tầm mắt.
Nhưng Uy Vũ Hầu, lại vẫn như cũ là dáng vẻ phẫn nộ, bài thơ rách nát gì, cũng không thể khiến cho hắn có chút lay động.
Những con sâu kiến ở tầng dưới cùng này, sống hay chết, có liên quan đến hắn sao?
Lê dân như kiến, người ở bên trên sao có thể để ý đến cuộc sống của con kiến?
Sau đó rất nhanh hắn đã phát hiện hắn sai rồi, đúng là có liên quan đến hắn.
Bởi vì Diệp Ninh lại lần nữa thì thầm.
“Có hai người cưỡi ngựa chạy như bay là ai vậy? Uy Vũ Hầu mặc áo trắng.”
“Ta cầm tờ giấy, miệng hô sắc, họ quay xe kéo trâu về hướng bắc.”
Văn khí lại phun trào lần nữa.
Sau một khắc cảnh tượng đã thay đổi.
Chỉ thấy trên mặt Lý Tam mang nụ cười khinh miệt đi đến, hắn dẫn một nhóm người, vung tay lên, kéo cả trâu và than cùng đi.
Toàn bộ quá trình vô cùng ngắn ngủi.
Ngắn ngủi đến mức giống như đây thật sự là một chuyện nhỏ không có ý nghĩa gì.
“Đừng đọc nữa!”
Tiếp đó, sắc mặt Uy Vũ Hầu thay đổi lớn.
Hắn không thể nào có chung cảm xúc với ông lão bán than, nhưng hắn lại có thể biết mang thơ này mang đến nguy hại to lớn!
Thơ từ là thứ dễ lưu truyền nhất.
Một bài thơ hay, bối cảnh câu chuyện mà bên trong thơ từ miêu tả, sẽ lưu truyền thiên cổ.
Lúc đầu hắn cảm thấy bài thơ này của Diệp Ninh không có loại mị lực đó.
Nhưng mà khi nghe đến đằng sau, suy nghĩ của hắn thay đổi.
Bởi vì hắn nhìn thấy phản ứng của quần chúng.
Lão bách tính giống như là bị trúng định thân pháp, từng người cứng đờ tại chỗ, sau đó nước mắt chảy xuôi xuống.
Bọn họ nhìn thấy vận mệnh của ông lão, liên tưởng đến chính bản thân mình.
Đúng vậy, cuộc sống của chúng ta không phải chính là như thế sao?
Vừa gánh chịu sưu cao thuế nặng, vừa cố gắng lao động.
Nhưng mà ngay vào thời điểm lao động thu hoạch được thành quả, còn phải cẩn thận từng li từng tí, bởi vì rất có thể sẽ xuất hiện loại chuyện giống như ông lão bán than gặp phải.
Bọn họ bị ức hiếp quen rồi, nhưng cũng không đại biểu bọn họ sẽ không tức giận, sẽ không thương tâm.
Bọn họ cũng là người.
Vận mệnh bi thảm của ông lão bán than, không phải chính là hình ảnh phản chiếu của bọn họ sao?
“Một xe than đầy nặng hơn ngàn cân, quản sự lấy đi, có tiếc cũng chẳng làm gì được”
Một xe than, nặng hơn ngàn cân, quản sự dứt khoát muốn kéo đi, ông lão là đủ kiểu không bỏ, nhưng lại không thể làm được gì.
Chỉ có thể ngồi chán nản ở đó, ngón tay màu đen che gương mặt, nước mắt từ khe hở chảy ra ngoài.
Ông lão không biết làm sao để vượt qua được ngày đông giá rét này.
Càng không biết nên nói nhưu thế nào với thê tử đang bệnh nằm ở trên giường.
Nhìn thấy một màn này, đột nhiên tiếng khóc của bách tính phóng lớn.
Tiếng khóc chấn động đất trời.
Đây không phải là trải nghiệm của ông lão bán than, mà chính là
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền