Chương 24: Làm Quỷ Hồ Đồ Đi (1)
Hùng Nộ là thú kỹ của Hắc Bối Hùng. Tuy là thú kỹ cấp thấp, uy lực tương đương sát chiêu kiếm thuật cấp thấp, nhưng con Hắc Bối Hùng này lại có thực lực tương đương kiếm giả Kiếm Khí Cảnh thất đoạn, thi triển Hùng Nộ, đương nhiên uy lực phi thường.
Phanh! Một tiếng nổ lớn, đất rung núi chuyển, mặt đất vỡ toác, tạo thành một cái hố sâu. Cát đá bắn tung tóe như ám khí, lực trùng kích mạnh mẽ hất văng ba kiếm giả tán tu ra phía sau. Một người không kịp tránh né bị quét trúng, nửa thân người đau nhức dữ dội, phun ra một ngụm máu tươi.
- Giết!
Lưu Đào mặt lộ vẻ bi phẫn, hét lớn một tiếng, vung kiếm, Hổ Khiếu Sơn Lâm. Dưới lưỡi kiếm, một con mãnh hổ hiện ra, đó là Hổ Khiếu cuồng sát, uy lực còn mạnh hơn Vương Lỗi thi triển vài phần.
Hắc Bối Hùng ăn mật ong có thuốc tê, phản ứng chậm chạp hơn, lập tức trúng chiêu của Lưu Đào. Phanh một tiếng, bụng nó xuất hiện một vết thương, máu tươi bắn ra, lực đạo mạnh mẽ khiến Hắc Bối Hùng lùi lại hai bước.
- Các hạ, còn không ra tay?
Lưu Đào sau khi ra chiêu thành công vội vàng lui về phía sau, đồng thời lên tiếng gọi Sở Mộ.
Từng cơn gió nhẹ thổi qua, có lẽ ngươi cảm thấy sát khí đang đến gần, tử thần đang vờn quanh... Thanh Phong Tuyệt Sát!
Sở Mộ vung kiếm chém vào hư không, thân kiếm màu xanh bừng sáng, ngưng tụ thành một đạo phong nhận dài hơn nửa mét, như muốn chém đôi cả bầu trời.
Một kiếm này... quá nhanh... quá mạnh!
Mấy người Lưu Đào trợn mắt nhìn chiêu kiếm này. Sát chiêu kiếm thuật trung giai, thứ mà những kiếm giả tán tu như bọn hắn hằng mong ước nhưng không thể có được.
Hắc Bối Hùng cảm nhận được nguy hiểm cực độ đang đến gần, muốn né tránh nhưng do ảnh hưởng của thuốc tê, phản ứng của nó trở nên trì trệ. Sở Mộ nắm bắt thời cơ, ngay sau khi Lưu Đào thi triển Hổ Khiếu cuồng sát đánh trúng rồi lui về.
Không có gió, tất cả gió dường như bị nén lại, ngưng tụ thành một phong nhận chém tới. Bên tai Lưu Đào lại vang lên tiếng gió rít gào, như có một luồng gió mạnh tạt vào mặt.
PHỐC!
Thanh Phong Tuyệt Sát với uy lực không thể cưỡng lại, vô cùng sắc bén, chém thẳng vào bụng Hắc Bối Hùng. Trong nháy mắt, bụng Hắc Bối Hùng bị chém một nhát kinh hoàng, máu tươi phun ra như thác. Hắc Bối Hùng gầm lên đau đớn thảm thiết, liên tục lùi về phía sau, cả thân thể đổ xuống như một gốc cây cổ thụ.
Phanh! Một tiếng động lớn, mặt đất rung chuyển, bụi đất mù mịt, bụng Hắc Bối Hùng bị thương nặng, máu tươi vẫn không ngừng tuôn ra, thấm ướt bộ lông xám xịt.
Có thể lờ mờ thấy nội tạng từ miệng vết thương khủng khiếp lòi ra ngoài. Miệng vết thương trông như miệng của một con quái vật.
- Gào... gào...
Toàn thân Hắc Bối Hùng run rẩy, lăn lộn, bàn chân gấu to lớn thô kệch điên cuồng đập xuống đất, dường như chỉ có vậy mới vơi bớt được nỗi đau mà nó phải chịu đựng. Máu tươi không ngừng chảy, mặt đất xung quanh nhuộm một màu đỏ. Hắc Bối Hùng giãy giụa ngày càng yếu ớt.
- Tốt... Kiếm thuật trung giai... Quá mạnh...
Lưu Đào đứng dậy, khó khăn nuốt nước bọt, gian nan thốt lên. Trong lòng hắn vô cùng kích động, như thể sắp học được môn kiếm thuật trung giai này đến nơi.
Mấy tên kiếm giả tán tu khác cũng trợn mắt há mồm, nhìn chằm chằm vào vết thương lớn trên bụng Hắc Bối Hùng, không ai nói được lời nào. Bọn hắn đều kinh ngạc đến ngây người trước một kiếm của Sở Mộ.
- Hộc... hộc...
Sở Mộ thở dốc, sắc mặt trắng bệch, dựa lưng vào tảng đá lớn. Sau khi hít sâu vài hơi, hắn lộ vẻ đắc ý:
- Thế nào... kiếm thuật của ta... lợi hại lắm đúng không?
- Môn kiếm thuật trung giai này của các hạ tên là gì?
Lưu Đào hỏi.
- Thanh Phong kiếm thuật, thế nào? Các ngươi muốn học?
Sở Mộ đột nhiên hỏi, khiến bọn người Lưu Đào khựng lại, có chút bối rối không kịp trở tay. Chợt, Lưu Đào cười gượng gạo nói:
- Kiếm thuật có uy lực mạnh như vậy, đương nhiên chúng ta muốn. Các hạ đã có ý chỉ giáo, vậy thì còn gì bằng. Tuy nhiên, để tránh làm phiền các hạ, hay là các hạ cứ giao kiếm phổ cho chúng ta thì hơn.
- Kiếm phổ? Ta không mang theo. Nhưng nếu các ngươi có giấy bút thì ta có thể miêu tả lại, đảm bảo giống hệt kiếm phổ.
Sở Mộ cười nói, khiến bọn người Lưu Đào không sao hiểu nổi. Thái độ của bọn hắn đã quá rõ ràng, nhìn là biết không có ý tốt, vậy mà Sở Mộ cứ làm như không biết, còn chủ động đề nghị.
- Rất tốt, các hạ phối hợp như vậy, đến lúc đó sẽ tha cho ngươi một mạng.
Lưu Đào cười quái dị nói.
- Lời này của các hạ có ý gì?
Sở Mộ dường như giờ mới hiểu ra, sắc mặt càng thêm trắng bệch. Hắn muốn lùi về phía sau nhưng lại bị tảng đá lớn chặn lại. Lập tức giơ kiếm lên che trước người, vẻ mặt cảnh giác.
- Xem ra các hạ cũng không phải quá ngốc, chỉ là có chút ngờ nghệch thôi.
Lưu Đào cười quái dị, hai tên kiếm giả tán tu kia cũng cười lớn. Chỉ có tên kiếm giả tán tu bị thương lấy thuốc ra đắp lên người, tựa vào một gốc cây, xem Sở Mộ như một kẻ ngốc.
- Ngươi thực sự nghĩ rằng chúng ta sẽ không công đem tam dương quả tặng cho ngươi sao? Ngươi quá ngây thơ, chẳng lẽ đệ tử kiếm phái đều ngốc như ngươi?
Lưu Đào cười nhạt nói. Hắn cùng hai tên kiếm giả tán tu tạo thành thế gọng kìm, cách Sở Mộ hai mét, phòng ngừa Sở Mộ bỏ chạy. Cho dù lúc này Sở Mộ có vẻ suy yếu.
- Lão tử ghét nhất là lũ đệ tử kiếm phái, một đám ngốc nghếch mà cứ tưởng mình tài giỏi lắm. Chẳng qua là có kiếm phái làm chỗ dựa thôi mà? Luyện đi luyện lại cũng chỉ là một lũ đần độn chỉ biết luyện kiếm.
Tên thanh niên nhỏ con dường như có thành kiến với đệ tử kiếm phái, ngữ khí và thần sắc đều tràn ngập oán hận.
- Đừng phí lời với hắn, bắt lấy tên đần này trước, ép hắn viết ra Thanh Phong kiếm thuật. Đến lúc đó, chúng ta có thể tu luyện Thanh Phong kiếm thuật.
Một gã kiếm giả tán tu khác cười âm hiểm nói:
- Kiếm thuật trung giai đấy, ta nằm mơ cũng muốn có được. Chờ chúng ta đều học xong, còn có thể đem môn kiếm thuật này đi đấu giá. Đến lúc đó, còn có thể bán được rất nhiều hoàng kim, mua sắm đan dược giúp tu luyện.
Nói xong, kiếm giả tán tu này như thể đang tưởng tượng đến một tương lai tươi đẹp, suýt chút nữa ngây ngốc cười.
- Tiểu tử, ngươi tự giác phối hợp hay muốn chúng ta động tay động chân? Tuy chúng ta không có may mắn được tu luyện kiếm thuật trung giai, nhưng thủ đoạn trị người của chúng ta cũng rất tuyệt đấy.
Lưu Đào cười tàn nhẫn, dường như không phải lần đầu tiên hắn làm loại chuyện này.
- Ha ha, nếu các ngươi ngoan ngoãn hợp tác với ta, giết chết Hắc Bối Hùng, ta lấy tam dương quả, các ngươi cũng có thể có được xác Hắc Bối Hùng.