Chương 25: Làm Quỷ Hồ Đồ Đi (2)
Sở Mộ im lặng nghe bọn chúng nói, thần sắc không hề thay đổi. Đến lúc này, hắn đột nhiên mỉm cười, một nụ cười đầy tự tin. Thấy nụ cười đó, Lưu Đào bỗng nhiên cảm thấy bất an.
- Nhưng rất tiếc, ngay từ đầu các ngươi đã có ý định lợi dụng ta. Không những không tin tưởng ta, mà còn muốn vắt kiệt sức lực của ta, sau đó cướp đoạt hết lợi ích rồi mới giết ta diệt khẩu.
- Xem ra tiểu tử ngươi cũng không ngốc nghếch nhỉ?
Sắc mặt Lưu Đào trở nên khó coi, gầm nhẹ:
- Nhưng biết rồi thì sao? Vừa rồi ngươi thi triển sát chiêu, uy lực quả thật rất mạnh, có lẽ còn hơn cả những kiếm thuật trung giai khác. Nhưng ngươi nghĩ rằng mình có thể thi triển chiêu đó lần thứ hai sao? E rằng kiếm khí của ngươi đã cạn kiệt rồi. Ngươi cho rằng, chỉ với thực lực hiện tại, ngươi có thể khiến chúng ta tha cho ngươi sao? Nằm mơ đi!
- Ngươi nói đúng, thi triển sát chiêu đó tiêu hao rất nhiều kiếm khí, có lẽ đủ để một kiếm giả Kiếm Khí Cảnh ngũ đoạn cạn kiệt. Nhưng các ngươi vĩnh viễn sẽ không biết được những ảo diệu bên trong.
Khóe miệng Sở Mộ nhếch lên một nụ cười quỷ dị. Kiếm vừa rồi hắn đã dùng phong cảm ngộ, mới khiến uy lực tăng gấp đôi, một chiêu đánh chết Hắc Bối Hùng.
- Các ngươi có biết tại sao ta lại nói nhiều như vậy với các ngươi không?
Không để Lưu Đào kịp mở miệng, Sở Mộ tiếp tục, khóe miệng nở một nụ cười kỳ quái:
- Chẳng phải hiện tại các ngươi đang vô cùng tò mò, nóng lòng muốn biết thêm sao? Đáng tiếc, ta nói nhiều với các ngươi như vậy chỉ để các ngươi chết mà không hiểu chuyện gì xảy ra. Đúng vậy, ta cố ý đấy.
Vừa dứt lời, khí thế toàn thân Sở Mộ đột nhiên biến đổi, một luồng khí sắc bén lao thẳng đến, khiến sắc mặt đám người Lưu Đào đại biến. Vẻ mặt kinh hãi, nhưng chưa kịp phản ứng, Sở Mộ đã di chuyển, thân thể uyển chuyển như cành liễu, lập tức phân hóa thành ba, ba đầu sáu tay, xuất kiếm.
Ba đạo kiếm quang sáng như tuyết, mang theo những sợi màu xanh nhạt, tựa cơn gió mát lướt qua, xẹt ngang cổ ba người Lưu Đào.
PHỐC!
Máu tươi phun trào.
- Kiếm... kiếm nhanh quá...
Đó là ý niệm cuối cùng của ba người Lưu Đào, đôi mắt mở trừng trừng, tràn ngập sự kinh hoàng khó tin.
- Không... đừng giết ta... xin đừng giết ta...
Kiếm giả tán tu mở to mắt, tràn ngập sợ hãi, toàn thân run rẩy:
- Tất cả... tất cả đều do Lưu Đào sắp đặt... Không liên quan đến ta...
- Yên tâm, kiếm của ta rất nhanh, ngươi sẽ không cảm thấy đau đớn.
Sở Mộ khẽ cười, kiếm giả tán tu càng thêm kinh hãi. Quả thực, kiếm của Sở Mộ rất nhanh, nhanh đến mức trong nháy mắt dường như biến thành ba người, ba kiếm đồng thời đâm ra.
Trên Địa Cầu, sư phụ đã nhận xét Sở Mộ là một kiếm thuật sư cực kỳ ưu tú, cực kỳ thiên phú, sinh ra là để dành cho kiếm. Tính cách hắn vừa sắc bén như kiếm, vừa bình lặng như nước, lại vừa phiêu dật như gió. Nhưng đôi khi cũng có những trò đùa dai.
Giống như vừa rồi.
Kiếm của Sở Mộ, lần đầu nhuốm máu người. Lau sạch máu trên mũi kiếm, thần sắc hắn bình tĩnh, đảo mắt nhìn thi thể bốn kiếm giả tán tu, ánh mắt như giếng cổ, không hề gợn sóng. Hắn cũng không hề cảm thấy khó chịu hay buồn nôn vì lần đầu giết người.
- Kiếm thuật là thuật giết người, ta quả nhiên sinh ra là để dành cho kiếm.
Sở Mộ lẩm bẩm một câu, nhắm mắt lại, đứng im lặng, mặc cho những cơn gió nhẹ thổi qua, tóc bay phất phơ, vạt áo khẽ lay động, dường như hòa mình vào gió:
- Giết hung thú và giết người, cảm giác hoàn toàn khác biệt. Hình như bình cảnh kiếm thuật của ta đã có chút buông lỏng.
Sở Mộ nhớ lại, trên Địa Cầu, sư phụ từng nói với hắn. Xưa kia có một vị kiếm thuật tông sư, đột phá được cực hạn chính là ở trên chiến trường. Vì giết người mà từ một kiếm thuật đại sư đột phá thành kiếm thuật tông sư. Và còn lưu truyền đến đời sau câu nói: kiếm thuật là thuật giết người.
Một lúc sau, Sở Mộ mở mắt, đi về phía thi thể Lưu Đào, lục soát trên người hắn, lấy ra một ít đồ vật từ trong ngực.
- Hơn 200 bạc vụn, ba viên Dưỡng Khí Hoàn, bốn viên Hồi Khí Hoàn... và một vài thứ lặt vặt khác...
Hồi Khí Hoàn, như tên gọi, là đan dược dùng để hồi phục kiếm khí, giá trị cao hơn Dưỡng Khí Hoàn một chút.
Thu hết những thứ này vào tay, Sở Mộ lại kiểm tra thi thể những kiếm giả tán tu còn lại, thu được đại kiếm, đoản kiếm và hai thanh Hắc Thiết Kiếm. Sở Mộ không thích đại kiếm và đoản kiếm, cũng không phù hợp với hắn. Hai thanh Hắc Thiết Kiếm thì chất lượng không sai biệt lắm so với Tinh Cương Kiếm, nhưng mức độ hư hại nghiêm trọng hơn, nên chỉ có thể vứt bỏ.
Lúc này, Sở Mộ ngửi thấy một mùi hương thơm ngát bay đến, dường như còn mang theo chút ấm áp.
- Tam Dương Quả đã chín!
Sở Mộ lập tức lộ vẻ vui mừng, nhanh chân bước đến chỗ Tam Dương Thảo.
Chính giữa ba phiến lá của Tam Dương Thảo là một trái cây màu đỏ, tỏa ra mùi hương thơm ngát ấm áp, đỏ rực như ngọn lửa.
Sở Mộ lập tức lấy Bách Thảo Đồ Giám ra, lật xem những thông tin liên quan đến Tam Dương Thảo.
Trước kia tuy hắn đã xem qua, cũng đã ghi nhớ, nhưng chỉ là những thông tin cơ bản. Những thông tin chi tiết thì không rõ lắm.
- Có chút phiền phức.
Khép Bách Thảo Đồ Giám lại, Sở Mộ nhíu mày:
- Tam Dương Quả sau khi chín, nhất định phải dùng hộp ngọc để bảo quản, nếu không dược tính sẽ bị hao mòn. Nhưng ta lại không mang theo hộp ngọc. Bốn tên kiếm giả tán tu này có mang hộp, nhưng chỉ là hộp hương mộc, chỉ có thể bảo tồn linh dược thông thường.
- Tuy mang Tam Dương Quả về kiếm phái có thể đổi được 100 điểm cống hiến, đổi lấy năm viên Tụ Khí Hoàn. Nhưng điều kiện không cho phép, ta chỉ có thể trực tiếp ăn nó.
Kiếm quang lóe lên, Sở Mộ hái Tam Dương Quả. Tam Dương Quả bay một vòng trên không trung rồi rơi thẳng vào miệng Sở Mộ.
Sở Mộ lập tức ngồi xuống xếp bằng, đặt Tinh Cương Kiếm lên hai chân. Hai tay đan xen ngón cái và ngón trỏ, đặt trên đầu gối, nhắm mắt, hít thở sâu để loại bỏ tạp niệm. Sở Mộ vận chuyển kiếm khí theo Dưỡng Nguyên Kiếm Khí.
Tam Dương Quả sau khi chín sẽ tự nhiên tách ra. Lúc đó dược tính của nó sẽ giảm đi một chút, cho nên Sở Mộ không thể chờ đợi mà ăn ngay, để tránh dược lực bị hao mòn quá nhiều.
Tam Dương Quả vừa vào miệng, Sở Mộ ngồi xếp bằng xuống, bắt đầu vận chuyển kiếm khí. Đồng thời, hắn nhẹ nhàng cắn vỡ Tam Dương Quả. Hắn cảm thấy một luồng nhiệt nóng rực tràn ra, đầy ắp khoang miệng, mang theo một mùi thơm ngát nồng đậm.
Giống như đột nhiên uống một ngụm trà lài nóng hổi, nồng đậm. Ọt ọt một tiếng, hầu kết nhúc nhích, nước dịch Tam Dương Quả theo cổ họng đi vào cơ thể.