ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Kiếm Đạo Độc Thần

Chương 27. Kiếm Trảm! Kiếm Khí Cảnh Thất Đoạn

Chương 27: Kiếm Trảm! Kiếm Khí Cảnh Thất Đoạn

- Thằng tạp chủng, ngươi cũng khôn đấy, tiếc là khôn mấy rồi cũng chết thôi.

Ánh mắt Ngô Cường hung dữ dán chặt lên Sở Mộ, lộ vẻ hưng phấn bệnh hoạn, chậm rãi liếm môi, như thể đang nếm máu tươi của Sở Mộ. Giọng hắn trở nên âm trầm:

- Ngươi làm Vương sư huynh mất hứng, khổ sở, khó chịu, phẫn nộ. Nhưng ngươi hết cơ hội hối hận rồi, ta sẽ đánh nát gân tay gân chân ngươi, rạch ba mươi hai nhát trên người ngươi, cuối cùng cắt đầu ngươi mang về cho Vương sư huynh. Chắc chắn Vương sư huynh sẽ vui lắm.

Lời vừa dứt, Ngô Cường động thủ, nhanh như chớp giật, vung kiếm chém tới. Một vòng hào quang sáng loá như tuyết, tựa cầu vồng xuyên nhật, đâm thẳng về phía Sở Mộ, mang theo một luồng khí lạnh lẽo.

Bỗng nhiên, kiếm quang nổ tung, hóa thành mười tám luồng hàn mang sắc bén, như mười tám con Sát Nhân Phong, chìa nanh vuốt kịch độc, hung hăng bắn về phía Sở Mộ.

Sát Nhân Phong Sát! Sát chiêu kiếm thuật hạ giai, Sát Nhân Phong kiếm thuật. Chiêu này bao phủ cả hai tay và thân hình Sở Mộ.

Đôi mắt Sở Mộ khẽ nheo lại, nhìn thấu hư thật, bước chân rối loạn, thân như cành liễu, thoắt một cái tránh được chiêu tuyệt sát, quỷ dị xuất hiện bên trái Ngô Cường, vung kiếm chém tới. Hào quang sáng như tuyết vẽ thành một đường cung, như trăng tàn.

Ngô Cường hơi kinh hãi, không ngờ Sở Mộ phản ứng nhanh đến vậy. Hắn vội vàng bước chân lộn xộn, thân thể xoay chuyển quỷ dị, mười tám con Sát Nhân Phong vẫn lao thẳng về phía Sở Mộ.

- Không ngờ cũng là Toái Loạn Bộ, hơn nữa còn đại thành!

Sở Mộ thầm giật mình, cảm thấy không thể xem thường đệ tử nội môn.

Có thể trở thành đệ tử nội môn, chứng tỏ bọn họ không chỉ có tu vi kiếm khí thất đoạn, mà ở những phương diện khác cũng không hề kém cạnh.

Bước chân Sở Mộ lại rối loạn, không theo quy tắc nào, thân thể như bị gió thổi lắc lư điên cuồng, tả xung hữu đột, tránh né sát chiêu của Ngô Cường. Một kiếm như thiên mã hành không, quỹ tích khó lường, một kiếm như lưu tinh nhắm thẳng cổ Ngô Cường.

Sắc mặt Ngô Cường đại biến. Kiếm của Sở Mộ như linh dương quải giác, hành vân lưu thủy không để lại dấu vết, hắn vội vàng thu kiếm, điều động kiếm khí trong cơ thể, nhanh chóng chém về phía Sở Mộ.

Tránh được một kiếm của Sở Mộ, Ngô Cường thừa thế chém giết. Hai bên liên tục biến chiêu ba lượt, Ngô Cường cảm giác vận kiếm lần này đã vượt quá cực hạn trước đây. Những biến ảo kiếm thuật chỉ trong nháy mắt này, song kiếm chưa từng giao phong nhưng lại tạo nên tình cảnh nguy hiểm đến tính mạng, khiến hắn vô cùng khó chịu, bực bội. Hắn tin chắc, đối phương còn khó chịu hơn hắn.

Không ngờ kiếm của Sở Mộ thuận thế biến đổi, gần như dán chặt lấy thân kiếm Ngô Cường. Ngô Cường cảm giác mỗi kiếm mình chém ra dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát, mỗi chiêu kiếm sau một hồi xoay chuyển đều nhắm đến cổ hắn.

Một luồng khí lạnh từ bàn chân bốc lên, lan khắp xương sống, xộc thẳng lên gáy, khiến toàn thân Ngô Cường run lên. Cảm giác như bị một chậu nước đá dội thẳng vào đầu.

Ngô Cường nhanh chóng lùi lại, bước chân hỗn loạn nhưng nhanh, trong nháy mắt đã lùi xa một mét, nhưng Sở Mộ vẫn đuổi sát.

- Liều!

Ngô Cường nổi ác, không để ý kiếm của Sở Mộ, đâm thẳng một kiếm về phía trước, muốn kéo Sở Mộ cùng chết. Sở Mộ khựng lại, đổi chiêu, thân kiếm khẽ đảo nhẹ nhàng chạm vào kiếm của Ngô Cường. Một tiếng vang lớn, Sở Mộ nhẹ nhàng đẩy kiếm của Ngô Cường ra, rồi lại một kiếm, vẫn nhắm vào cổ Ngô Cường.

Da đầu run lên, tóc gáy dựng đứng, Ngô Cường ngửi thấy mùi máu tươi, không phải của ai khác mà là của chính hắn.

- Điện Bộ!

Gầm nhẹ một tiếng, kiếm khí gần như phun ra từ bàn chân, Ngô Cường xoay người. Vèo một tiếng, thân hình hắn lùi về phía sau ba mét, kéo dài khoảng cách với Sở Mộ, khiến cho một kiếm này thất bại.

- Tên tạp chủng đáng chết! Kiếm thuật của hắn hoàn toàn vượt quá dự kiến của ta.

Sắc mặt Ngô Cường âm trầm, vô cùng khó coi. Vừa nghĩ đến cuộc giao phong vừa rồi, hắn đã cố hết sức, nhưng Sở Mộ dường như còn thành thạo hơn. Ngô Cường hiểu rõ, tạo nghệ kiếm thuật của Sở Mộ cao hơn hắn.

Bỗng nhiên, Ngô Cường nhớ tới lời đồn, Sở Mộ so kiếm với Tiêu Thiên Phong mà bất bại. Giờ hắn cảm thấy đây không phải tin vịt, rất có thể là sự thật.

- Vương Phong sai ngươi tới giết ta là một sai lầm.

Sở Mộ chỉ kiếm thẳng về phía Ngô Cường, lạnh nhạt nói, giọng điệu sắc bén như kiếm. Trong lòng hắn lại có chút kinh ngạc. Tạo nghệ kiếm thuật của tên đệ tử nội môn này đương nhiên mạnh hơn Vương Lỗi rất nhiều, nhưng so với bản thân hắn vẫn còn một khoảng cách không nhỏ.

- Vậy sao? Tên tạp chủng, ngươi tự cho là thông minh, nhưng lại không biết, kỳ thật ta đã nhìn thấu cách nghĩ của ngươi rồi.

Ngô Cường hung dữ nhìn chằm chằm Sở Mộ. Đột nhiên hắn nhếch miệng cười:

- Tạo nghệ kiếm thuật của ngươi đúng là cao thật, có lẽ đã theo kịp tên cuồng kiếm Tiêu Thiên Phong kia. Nhưng ngươi có một điểm chí mạng là tu vi của ngươi quá yếu, chỉ có Kiếm Khí Cảnh ngũ đoạn. Ta cho ngươi biết, trên đời này, kiếm thuật rất quan trọng nhưng tu vi kiếm khí cũng quan trọng không kém. Ngtai dùng tinh cương kiếm của đệ tử ngoại môn, ta dùng bách luyện kiếm của đệ tử nội môn. Kiếm của ngươi đã sứt mẻ, kiếm của ta vẫn hoàn hảo, có thể dễ dàng chém đứt kiếm của ngươi. Đây cũng chính là lý do ngươi không dám giao kiếm với ta. Ngươi muốn trốn sao? Không, ta cho ngươi biết, ngươi không có cơ hội trốn đâu, dù Toái Loạn Bộ và thân pháp Tùy Phong Bãi Liễu của ngươi có đại thành, cũng chỉ giúp mày sống lâu thêm một chút thôi, bởi vì tiếp theo ngươi sẽ chết. Chênh lệch giữa Kiếm Khí Cảnh ngũ đoạn và Kiếm Khí Cảnh thất đoạn rất lớn, không thể nào vượt qua được.

Thân kiếm rung động, trên thân kiếm Ngô Cường phủ một lớp hồ quang điện nhàn nhạt như kiếm khí. Kiếm khí lưu chuyển trên thân kiếm, một luồng khí thế cường đại sắc bén bùng nổ, góc áo ống tay áo Ngô Cường rung động dữ dội.

Thủ đoạn Kiếm Khí Cảnh thất đoạn: kiếm khí phụ nhận!

Ngô Cường lại xuất kiếm, một kiếm này vang lên vô số tiếng ong ong, như thể trong nháy mắt, vô số Sát Nhân Phong bay ra, khoảng ba mươi sáu con, mỗi con một hướng, không theo quy luật nào, ào ào lao về phía Sở Mộ.

Sát Nhân Phong: Loạn Vũ!

Đều là sát chiêu kiếm thuật cấp thấp, nhưng uy lực của Sát Nhân Phong Loạn Vũ gấp đôi, thêm trạng thái kiếm khí phụ nhận, uy lực càng tiến gần đến sát chiêu kiếm thuật trung giai.

Như thể có vài chục con Sát Nhân Phong xuất hiện khắp bốn phía, phát ra tiếng ong ong rợn người, vây quanh Sở Mộ, rất nhanh, từ bốn phương tám hướng, lao tới.