Chương 28: Tông Sư Chi Ngộ! Nội Ngoại Kiếm Khí
Một cơn gió màu xanh nhạt đột ngột nổi lên, thổi trúng thân kiếm. Song kiếm giao nhau, không thể tránh né, kiếm của Sở Mộ gãy.
- Tạp chủng, kiếm gãy rồi mà vẫn còn muốn giãy giụa sao?
Ngô Cường nhe răng cười.
Kiếm thuật Sở Mộ biến đổi, dưới thân kiếm sinh phong, tiếng vù vù vang lên, tám đạo sát cơ lạnh lẽo giao thoa trong gió.
Gió thổi đến, Ngô Cường hoảng sợ khi nhìn thấy tám đạo sát cơ lạnh lẽo như muốn xoắn nát mọi thứ. Tiếng kim loại sắc nhọn vang lên, bắn ra vô số tia lửa và gợn sóng. Hai bóng người biến ảo khôn lường, vô số kiếm quang lượn lờ giao thoa.
Sở Mộ và Ngô Cường biến đổi vị trí, quay lưng đối diện.
Sở Mộ cầm đoạn kiếm gãy trên tay, lưỡi kiếm rỉ một vệt máu đỏ tươi. Trên mặt Ngô Cường lại nở một nụ cười quỷ dị.
- Ngươi!... Kiếm... Đoạn...
Ngô Cường cười quái dị, đột nhiên biến sắc, thống khổ không tin nổi:
- Vì sao... Vì sao? Tu vi kiếm khí của ta hơn ngươi xa... Bách luyện kiếm tốt hơn tinh cương kiếm... Nhưng... Ta lại phải chết... Bị ngươi giết chết...
Nói xong, toàn thân Ngô Cường run rẩy.
PHỐC.
Một vết thương xuất hiện trên cổ Ngô Cường, máu tuôn ra như suối. Thân thể hắn đổ gục xuống như cây chuối bị chặt, vẻ mặt mang theo sự khó hiểu... và không cam lòng.
Đệ tử ngoại môn dùng tinh cương kiếm, đệ tử nội môn dùng bách luyện kiếm, đây là quy củ của Thanh Phong kiếm phái từ khi sáng lập môn phái đến nay.
Bách luyện kiếm, còn có tên là bách luyện tinh cương kiếm. Trên thực tế, nó không thực sự được rèn trăm lần, mà chỉ mười lần. Dù vậy, tinh cương kiếm sau mười lần rèn, bất kể là cường độ, độ bền dẻo hay độ sắc bén đều hơn hẳn tinh cương kiếm thông thường.
Tinh cương kiếm của Sở Mộ đã sớm hao mòn sau nhiều trận chiến. Bách luyện kiếm của Ngô Cường lại được phụ trợ thêm kiếm khí, uy lực tăng gấp bội. Trong giao phong trực diện không thể tránh né, tinh cương kiếm của Sở Mộ bị chém đứt là điều dễ hiểu.
- Không hổ là bách luyện kiếm.
Sở Mộ vứt bỏ tinh cương kiếm, cầm lấy bách luyện kiếm của Ngô Cường, để ngang trước mắt, ánh mắt sắc bén chậm rãi lướt qua thân kiếm. Trên thân kiếm có vô số đường vân như mây trôi, bóng loáng và nguyên vẹn, không hề có vết mẻ. Mũi kiếm được mài mòn rất nhỏ, không ảnh hưởng đến thân kiếm.
Sở Mộ đã luyện Vọng Kiếm Thuật đến mức lô hỏa thuần thanh. Sau khi nhìn kỹ, ngón tay chậm rãi vuốt lên thân kiếm, liền đoán được chính xác chiều dài, độ rộng và trọng lượng của thanh bách luyện kiếm.
- Nặng hơn tinh cương kiếm gấp đôi. Nhưng cảm giác lại vừa tay hơn.
Sở Mộ vung kiếm, âm thanh xé gió vang lên, kiếm quang chói mắt như tuyết. Hắn khẽ run tay, vô số đóa kiếm hoa lóng lánh đột ngột xuất hiện rồi tan biến khi Sở Mộ thu kiếm.
- Kiếm là hung khí, dù dùng ngôn ngữ nào để hình dung, dù phân chia ra sao, dù đặt cho nó cái tên gì, cũng không thể thay đổi được điều đó. Nhưng kiếm càng tốt thì lại càng là hung khí tốt. Có thanh bách luyện kiếm này, nếu phải chiến một trận với Kiếm Khí Cảnh thất đoạn, ta có thể dễ dàng chém giết chứ không cần phải gắng sức như vừa rồi.
Ngữ khí Sở Mộ tràn đầy sát khí, ẩn chứa một tia sát cơ:
- Vương Phong, đợi ta đột phá đến Kiếm Khí Cảnh thất đoạn, chính là ngày ngươi chết.
Sát cơ lập tức bành trướng, tràn ngập nội tâm. Sát khí từ trong ra ngoài dâng lên, bay thẳng lên trời cao, tóc dài bay phấp phới, quần áo bồng bềnh, ống tay áo rung động dữ dội.
Không thể ức chế, cũng không cần ức chế, Sở Mộ xuất kiếm như có một cơn gió mát thổi qua, sát cơ lăng lệ ác liệt tràn ngập trong gió. Tùy phong kiếm vũ, Thứ... Phách... Trảm... Liêu... Điểm... Băng...
Nhẹ nhàng, nhanh nhẹn, không tốn sức, kết hợp cương nhu, ý vị sinh động, sát khí ngưng tụ trong từng chiêu thức. Một kiếm Đông Lai, một kiếm Tây Khứ, như lưu quang, như phượng hoàng bay lượn. Bước chân và thân thể hòa hợp, thân thể và hình hài hòa hợp, hình hài và tinh thần hòa hợp, tinh thần và kiếm hòa hợp. Tinh khí thần ba thứ hợp làm một, trong tay chỉ có kiếm, trong mắt chỉ có kiếm, trong lòng chỉ có kiếm.
Kiếm! Kiếm! Kiếm!
Giờ khắc này, quên đi mọi thứ, quên đi thế giới, chỉ có kiếm, vĩnh tồn trong tâm trí.
Sở Mộ luyện chính là Cơ Sở Kiếm Thuật, hắn đã tu luyện hai mươi năm, biến nó thành bản năng kiếm thuật cơ bản.
Kiếm quang chói mắt đan xen, quấn quýt lấy nhau, vô số bóng kiếm tách ra lạnh lẽo và sắc bén, bao trùm cả thiên địa.
Không khí bị khuấy động, bị kéo căng, mãnh liệt hội tụ về phía Sở Mộ, về phía thanh kiếm trong tay hắn. Trong khoảnh khắc này, Sở Mộ dường như hòa hợp với thiên địa, làm chủ mọi thứ trong phạm vi vài mét xung quanh.
Bất tri bất giác, trên thân bách luyện kiếm phủ một lớp kiếm khí trong suốt, nhàn nhạt như mặt nước chảy.
- Sát! Sát! Sát!
Khẽ quát một tiếng, toàn bộ sát cơ và sát khí, kèm theo một tia ý thức, theo nhát kiếm vung ra, tạo nên tiếng rít xé gió. Một đạo kiếm khí màu trắng nhạt gần như trong suốt, tựa như trăng tàn cuối tháng, theo thân kiếm chém về phía trước.
Hàn ý bao trùm, kiếm khí ngút trời, sát cơ lượn lờ. Nhát kiếm này không phải là Thanh Phong Tuyệt Sát, nhưng lại như Thanh Phong Tuyệt Sát được kích phát. Trong nháy mắt, nó xé toạc không gian, đánh trúng tảng đá lớn cách đó không xa.
PHỐC.
Một tiếng vang lên, đá vụn văng tung tóe. Kiếm khí tan đi, để lại một vết chém sâu nửa thước, dài một tấc.
Kiếm quang tan biến, Sở Mộ đứng thẳng như kiếm, lưng thẳng tắp hướng lên trời xanh. Khí tức toàn thân cô đọng như kiếm, xuyên thủng mây xanh.
Tiếng rít vang lên, như vô số cơn gió lớn thổi đến từ khắp nơi, làm tóc đen của Sở Mộ cuồng loạn bay múa, áo dài tung bay.
- Kiếm là hung khí, kiếm thuật là kỹ thuật giết người, ta... đã hiểu rõ...
Một tia giác ngộ hiện lên trong tâm trí Sở Mộ. Tâm thần bình tĩnh như mặt nước, không chút gợn sóng, trong suốt thấy đáy, phản chiếu mọi thứ. Dường như có một bóng kiếm, có một cỗ kiếm khí ngạo nghễ tuyệt thế.
Bỗng nhiên, một tiếng thét vang lên, gió lớn hóa thành từng đạo kiếm khí, uốn lượn như giao long, gầm thét. Lấy Sở Mộ làm trung tâm, chúng điên cuồng tấn công như phong long cuốn.
Câu thông Thiên Địa!
Sự thấu hiểu trong lòng càng lúc càng sâu sắc, bóng kiếm càng thêm rõ ràng. Một nhát kiếm tuyệt thế thanh minh, dường như đến từ thiên ngoại, dường như đến từ sâu thẳm linh hồn.
Kiếm khí trong đan điền, như được triệu hồi từ thời viễn cổ, xao động, lao ra khỏi đan điền, tự vận chuyển không kiểm soát theo tiểu chu thiên trong kinh mạch.
Kiếm khí bên ngoài tràn vào cơ thể, cùng kiếm khí từ đan điền tuôn ra xông tới. Kiếm khí bao trùm đan điền như biển lớn dung nạp trăm sông, quấn quýt lấy nhau, trong ngươi có ta, trong ta có ngươi, không hề phân biệt, gia tốc vận chuyển.
Một tiểu chu thiên... hai tiểu chu thiên... mười tiểu chu thiên... mười lăm tiểu chu thiên...
Mười sáu tiểu chu thiên... tu vi kiếm khí lần nữa đột phá. Kiếm Khí Cảnh ngũ đoạn đỉnh phong!
Mười bảy tiểu chu thiên... kinh mạch âm ỉ đau nhức, nhưng lại được một tầng kiếm khí bảo vệ bên ngoài. Mười tám tiểu chu thiên... một tiếng nổ vang như sấm sét. Hai cỗ kiếm khí đan xen lập tức tách rời, một cỗ tiếp tục vận chuyển theo kinh mạch, một cỗ dũng mãnh dung nhập trở lại đan điền. Một cỗ thì tán dật, lao ra bên ngoài cơ thể.
Cơn lốc kiếm khí rộng ba mét bỗng nhiên tan biến, để lộ thân hình thẳng tắp như kiếm, hướng thẳng lên bầu trời.
Rất lâu sau, mọi thứ trở lại bình tĩnh. Sở Mộ chậm rãi mở mắt, một tia khí tức sắc bén bức người, tựa như hai đạo kiếm khí bắn ra, xuyên thấu không khí.
- Kiếm thuật tông sư... Ta... Rốt cuộc đã đột phá từ kiếm thuật đại sư, đạt tới cảnh giới kiếm thuật tông sư...