Chương 29: Đệ Tử Thanh Lan Kiêu Ngạo
Trong khoảnh khắc, Sở Mộ nghẹn lời, dường như có vô vàn điều muốn nói nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu, cũng không biết nên giãi bày cùng ai.
Hắn cảm nhận được luồng không khí lướt qua mình mang theo chút linh tính, tựa như một con cá nhỏ tinh nghịch đang vờn quanh đầu ngón tay.
- Ta, có thể khống chế những kiếm khí này...
Sở Mộ khẽ lẩm bẩm, không khí xung quanh chợt động, không ngừng tụ lại, quấn lấy đầu ngón tay. Giữa ngón trỏ và ngón giữa tay trái Sở Mộ hình thành một lưỡi kiếm vô hình, nhẹ nhàng lướt trên thân thanh Bách Luyện Kiếm. Một lớp kiếm khí trong suốt như dòng suối bao phủ lấy thân kiếm, chậm rãi trôi chảy.
Kiếm khí phụ nhận!
Đây là dấu hiệu của kiếm giả Kiếm Khí Cảnh thất đoạn. Nhưng hắn đã làm được, dựa vào cảnh giới kiếm thuật tông sư.
Kiếm thuật tông sư có thể điều động kiếm khí. Kiếm khí từ đâu mà đến? Từ không khí xung quanh.
Trong mắt kiếm thuật tông sư, không khí có thể dịu dàng, ôn hòa, cũng có thể hóa thành kiếm khí sắc bén, trí mạng.
- Tu vi của ta cũng nhờ đó mà đột phá, Kiếm Khí Cảnh lục đoạn, có thể vận chuyển mười tám tiểu chu thiên.
Ánh mắt Sở Mộ sâu thẳm, nhìn dòng kiếm khí mờ ảo trên thân kiếm.
- Trong đan điền, kiếm khí của kiếm giả là nội kiếm khí. Trong không khí, kiếm khí của tông sư là ngoại kiếm khí. Ta có cả nội ngoại kiếm khí, Kiếm Khí Cảnh thất đoạn đáng gì!
Trong núi Thanh Lan, có Tam đại kiếm phái hạ phẩm: Thanh Lan kiếm phái, Thanh Phong kiếm phái và Thanh Thủy kiếm phái.
Xét về niên đại, Thanh Lan kiếm phái lâu đời nhất, Thanh Phong kiếm phái và Thanh Thủy kiếm phái là những kẻ đến sau. Về thực lực tổng thể, nội tình Thanh Lan kiếm phái thâm hậu hơn, cũng mạnh hơn đôi phần.
Vì vậy, Thanh Lan kiếm phái luôn tự nhận mình là đứng đầu núi Thanh Lan. Từ chưởng giáo đến trưởng lão, đệ tử đều cho rằng kiếm phái của mình hơn hẳn Thanh Phong kiếm phái và Thanh Thủy kiếm phái một bậc.
Trong Bách Thú Cốc, ánh mặt trời chiếu xuống, xuyên qua những tán cây thưa thớt, hắt xuống mặt đất những vệt sáng loang lổ.
Năm người, bốn nam một nữ, đang tiến bước trong rừng cây. Ba người mặc y phục màu xanh da trời, hai người mặc y phục màu nâu. Tuổi của họ còn trẻ, chưa đến hai mươi.
Đi đầu là một nam kiếm giả khoảng mười tám tuổi, tóc búi cao, dáng vẻ anh tuấn, thân hình cao lớn. Đôi mắt sáng ngời, sắc bén. Tay trái hắn nắm kiếm, ngón tay phải hơi cong lại. Hắn rõ ràng là người quan trọng nhất trong nhóm, bốn người còn lại chia làm hai bên, đi theo phía sau.
- Nếu không nhờ tu vi kiếm thuật của Lý sư huynh cao siêu, e rằng chúng ta không những không làm gì được con thiết tí viên kia, mà còn bỏ mạng dưới tay nó.
Nữ kiếm giả bên trái dịu dàng nói, ánh mắt ngưỡng mộ, giọng điệu sùng bái hướng về nam kiếm giả dẫn đầu.
Nàng có nhan sắc khá, thân hình đầy đặn, đường cong quyến rũ, cộng thêm cách ăn mặc khiến nàng toát lên vẻ phong tình, khiến nam kiếm giả kia không khỏi nở một nụ cười đắc ý.
- Đúng vậy, Lý sư huynh quả không hổ là đệ tử quan môn của trưởng lão Diệu Nhật, một tay Diệu Dương kiếm thuật được trưởng lão chân truyền đã luyện đến đại thành. Hơn nữa, mới mười tám tuổi đã tu luyện đến Kiếm Khí Cảnh bát đoạn hậu kỳ, thiên phú này trong số đệ tử nội môn Thanh Lan kiếm phái cũng thuộc hàng đầu.
Nam kiếm giả phía bên phải vội vàng phụ họa:
- Nếu ở Thanh Phong kiếm phái và Thanh Thủy kiếm phái, chỉ cần một kiếm của Lý sư huynh cũng đủ để quét ngang đám đệ tử nội môn.
- Thanh Phong kiếm phái và Thanh Thủy kiếm phái sao có thể so sánh với Thanh Lan kiếm phái chúng ta được.
Nam kiếm giả dẫn đầu Lý Hạ lên tiếng, giọng trầm thấp, ngữ khí ngạo nghễ:
- Sẽ có một ngày, ta đích thân đánh lên Thanh Phong kiếm phái và Thanh Thủy kiếm phái, quét ngang tất cả đệ tử nội môn của hai phái, cho bọn chúng biết núi Thanh Lan là của Thanh Lan kiếm phái. Hai kiếm phái đó không có tư cách sống ở đây, phải cút khỏi núi Thanh Lan.
- Đến ngày đó, ta sẽ vì sư huynh nâng kiếm.
Nữ kiếm giả dịu dàng nói.
- Ta sẽ vì sư huynh phất cờ trợ uy.
Nam kiếm giả cười phụ họa.
Hai đệ tử ngoại môn Thanh Lan kiếm phái đi phía sau, mỗi người đeo một bao phục nặng trĩu, bên trong toàn là tài liệu hung thú. Họ chỉ là người hầu, không có quyền lên tiếng, chỉ được im lặng lắng nghe.
- Lần này, ngoài việc giết được con hung thú trung cấp thiết tí viên, còn có mấy loại tài liệu hung thú trung cấp khác, thu hoạch không tệ.
Lý Hạ thầm nghĩ:
- Nhưng quan trọng nhất vẫn là quyển Tàn Thiên bí pháp kiếm khí hộ thể. Dù chỉ có tầng thứ nhất và tầng thứ hai, nhưng cũng có thể xem là bí pháp trung giai. Đến lúc đó, mình sao chép một bản, rồi dâng lên kiếm phái, sẽ nhận được không ít điểm cống hiến, chuẩn bị cho việc đột phá Kiếm Khí Cảnh cửu đoạn.
- Lý sư huynh, phía trước có người.
Đột nhiên, nữ kiếm giả Thanh Lan lên tiếng.
- Áo dài màu xám... trang phục đệ tử ngoại môn Thanh Phong kiếm phái...
Khóe miệng Lý Hạ nở một nụ cười lạnh lùng, bước nhanh về phía trước.
- Đệ tử ngoại môn Thanh Phong kiếm phái... Lại một mình một người ở đây, thật thú vị.
Nam kiếm giả cười khẩy, vội vàng đuổi theo, trong lòng có chút hưng phấn.
.....
Sau khi giết Ngô Cường, lại dâng trào sát ý với Vương Phong, dưới sát khí ngút trời, hắn ngộ ra cảnh giới Tông Sư, Cơ Sở Kiếm Thuật tiếp tục đột phá, tấn thăng thành kiếm thuật tông sư. Hơn nữa, nhờ đó, tu vi kiếm khí đột phá lên lục đoạn.
Sở Mộ tìm thấy trên người Ngô Cường ba viên hồi khí hoàn, hai viên chì huyết hoàn và một ít lương khô. Sau đó, hắn tìm đến dòng suối để lấy nước uống.
Bỗng nhiên, hắn nghe thấy tiếng bước chân phía sau. Quay lại, hắn thấy năm người đang bước nhanh tới, trên mặt nở nụ cười quái dị, ánh mắt như thợ săn nhìn con mồi.
- Y phục màu xanh da trời... màu nâu...
Sở Mộ suy nghĩ một chút liền đoán ra thân phận đối phương:
- Quả nhiên có chút phiền phức, vẫn không thể tránh khỏi.
Ánh mắt Sở Mộ rơi vào nam kiếm giả dẫn đầu, rồi lướt qua những người mặc y phục màu xanh da trời. Hai kiếm giả mặc áo màu nâu đi theo phía sau không đáng để hắn bận tâm.
- Chắc là một Kiếm Khí Cảnh bát đoạn và hai Kiếm Khí Cảnh thất đoạn.
Sở Mộ đã từng đối mặt với kiếm giả tu vi bát đoạn và thất đoạn, nên có thể phán đoán được thông qua những chấn động khí tức rất nhỏ.
- Gọi những người khác đến đây.
Lý Hạ đứng trước mặt Sở Mộ năm mét, giữa lông mày lộ vẻ ngạo nghễ, ra vẻ bề trên.