ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kiếm Lai

Chương 107. Lưới cá

Chương 107: Lưới cá

Đi dạo qua đường Quan Thủy, mua xong những thứ cần mua, Trần Bình An chuẩn bị quay về. A Lương lại đề nghị ngồi thuyền dạo chơi sông Xung Đạm ban đêm, nhưng người hưởng ứng rất ít, chỉ có Lâm Thủ Nhất gật đầu đồng ý.

Trần Bình An cũng định cất đồ đạc xong sẽ đi xem thử bãi đá nguy hiểm kia, nhưng Lý Bảo Bình lại kéo tay áo của hắn. Trần Bình An hiểu ngầm, ước lượng túi tiền một chút, tiền lẻ còn lại vẫn đủ mua mứt quả.

Chu Lộc kéo phụ thân Chu Hà đi đến tiệm binh khí. Lý Hòe kêu gào đói bụng, A Lương bèn bảo dịch thừa dẫn hắn về trạm Chẩm Đầu ăn khuya. Thế là một nhóm người tách nhau ra.

Lâm Thủ Nhất và người đàn ông đội nón sánh vai bước đi, hắn nhẹ giọng hỏi: - Tiền bối nói Lý Hòe là người có phúc duyên nhất, có phải quyển “Đoạn Thủy Đại Nhai” nhìn như còn mới kia là thứ đáng giá nhất không?

A Lương khẽ gật đầu, tiết lộ thiên cơ:- Nhìn giống như mới mà thôi, thực ra đã khá lâu rồi. Những thứ được viết trong sách không đáng giá, chỉ là thủy pháp tu hành lộn xộn, cố ý làm hại đệ tử nhà người khác. Nhưng chất liệu của sách tương đối quý giá, giữ mấy trăm năm cũng sẽ không bị mọt ăn.

Ông ta lấy hồ lô nhỏ xuống, uống một hớp rượu:- Hơn nữa nếu ta không nhìn sai, trong quyển sách này đã sinh ra mấy con cá mọt, đương nhiên mắt thường của các ngươi không nhìn thấy được. Thứ này là một trong số yêu tinh trên thế gian, cực kỳ nhỏ bé, bơi lội giữa những hàng chữ giống như cá sống trong sông. Cá mọt dùng tinh thần khí của văn tự trong sách làm thức ăn, sau khi trưởng thành lớn nhất chỉ bằng sợi tóc. Cá mọt có nhiều chủng loại trên thế gian, trong quyển sách kia chỉ là loại bình thường, nhưng nếu lấy ra bán cho quan to quyền quý thích sưu tầm của lạ, chắc cũng phải được ba ngàn lượng bạc. Cho nên nó là một trong mấy quyển sách đáng giá nhất ở tiệm kia.

Thiếu niên nghe vậy liền chắt lưỡi. Ngay cả loại cá mọt nhìn không thấy, sang tay cũng có thể kiếm được ba ngàn lượng bạc trắng, chẳng lẽ bên ngoài trấn nhỏ tiền mới là thứ không đáng giá nhất?

A Lương giống như nhìn thấu suy nghĩ của thiếu niên, cười nói: - Chờ sau này ngươi thật sự đặt chân lên đường tu hành sẽ biết, vàng ròng bạc trắng trong mắt dân chúng quê mùa, dù ngươi có chất thành núi cũng chỉ tiêu trong phút chốc mà thôi, nói hết là hết. Hơn nữa nếu đã phải tiêu tiền như nước, chứng minh vàng bạc tầm thường kia cũng là thứ đáng giá.

Lâm Thủ Nhất gật đầu.

A Lương cười nói:- Nếu nói những chuyện này với Trần Bình An, chưa chắc hắn đã hiểu.

Lâm Thủ Nhất lắc đầu nói:- Chuyện liên quan đến tiền tài, hắn nhất định sẽ hiểu.

A Lương cười ha hả, dẫn thiếu niên đi đến bờ sông trấn Hồng Chúc. Nơi này tiếng người huyên náo, thiếu niên đã quen với sự yên tĩnh ban đêm của trấn nhỏ quê nhà, có phần không thích ứng được. Nhất là mỗi lần hít thở giống như có thể ngửi được mùi son phấn, lúc đầu sẽ cảm thấy mùi thơm xộc vào mũi, nhưng ngửi nhiều sẽ cảm thấy hơi khó tiêu.

Khi hai người băng qua ngõ nhỏ đi đến bờ sông, tầm mắt trở nên sáng tỏ thông suốt. Hai bên bờ là đường trải đá xanh dày nặng, chung quanh đầy tiếng cười nói vui vẻ. Rất nhiều cô gái xinh đẹp dựa nghiêng vào lan can lầu cao, lộ ra cánh tay trắng nõn như ngó sen, quần áo phần lớn đều sặc sỡ.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip