ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kiếm Lai

Chương 108. Săn bắn mùa xuân

Chương 108: Săn bắn mùa xuân

Tại Dã Phu quan ở biên cảnh Đại Ly, cổng thành mở lớn, kỵ binh nhẹ trong thành số lượng không nhiều lựa chọn hành quân ban đêm, đây là điều rất hiếm thấy. Mặc dù chỉ có khoảng ngàn kỵ binh, nhưng khi vó sắt của chiến mã chỉnh tề đạp xuống, mặt đất vẫn chấn động như tiếng trống dồn dập, khiến người ta nhiệt huyết sôi trào.

Một võ tướng siết cương dừng ngựa bên cạnh đường chuyển thư, sắc mặt nghiêm túc.

Một phó tướng trẻ tuổi trên mặt có vết sẹo dữ tợn thúc ngựa chạy đến, sau đó giảm tốc độ đứng kề vai với chủ tướng, thấp giọng hỏi: - Hàn tướng quân, chuyến này tiến quân lên phía bắc là có ý đồ gì? Phía bắc Dã Phu quan Đại Ly ta lãnh thổ mênh mông, sao có thể xuất hiện mã tặc thổ phỉ quy mô lớn? Hơn nữa cho dù có, cũng không đến phiên đội kỵ binh chúng ta ra trận mới đúng?

Chủ tướng dáng người chắc nịch nói với giọng trầm thấp:- Chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi.

Phó tướng trẻ tuổi nhếch miệng, quả thật không truy hỏi nữa.

Chủ tướng kỵ binh Dã Phu quan kia do dự một thoáng, có lẽ bản thân kìm nén cũng hơi khó chịu, sau khi cân nhắc một phen mới nhỏ giọng nói:- Không chỉ có chút binh mã này của Dã Phu quan chúng ta, tất cả quan ải trấn giữ biên cảnh phía nam đã điều ra gần nửa chủ lực kỵ binh nhẹ dã chiến, toàn bộ xuất động vào tối nay.

Phó tướng trẻ tuổi sững sốt:- Săn bắn bốn năm một vòng xuân hạ thu đông sao? Nhưng thời gian không đúng, năm ngoái chúng ta đã tham dự săn bắn mùa xuân, năm nay cho dù có diễn võ quy mô lớn như vậy, cũng nên đặt vào mùa hè mới đúng.

Chủ tướng bất giác vuốt ve bờm ngựa mềm mại dưới chân, nói: - Sau khi đến nơi đóng quân tạm thời, Binh bộ triều đình sẽ truyền đạt mệnh lệnh tiếp theo. Chúng ta không cần suy nghĩ lung tung.

---------

Phía tây trấn Hồng Chúc hơn hai trăm dặm, tại khu vực thượng du sông Tú Hoa. Mặt sông bát ngát, giữa dòng nước có một ngọn núi nhỏ lẻ loi, được dân chúng địa phương gọi là núi Bánh Bao. Trên núi có một ngôi miếu thổ địa trơ trọi, hương khói không dứt, tương truyền cực kỳ linh nghiệm, cầu con được con, cầu tiền được tiền, nổi tiếng xa gần, là danh lam thắng cảnh mà văn nhân thi sĩ muốn chèo thuyền đến tham quan. Thế nhưng dân chúng bản địa gần như không bao giờ tới đây cúng tế thắp hương.

Cuối xuân bóng đêm lành lạnh, nước sông cuồn cuộn trôi đi, bọt sóng tung tóe. Loáng thoáng có thể thấy trong nước sông có một con cá chép màu xanh dài ba thước, nhanh chóng từ bên bờ bơi về phía ngọn núi nhỏ lẻ loi. Điểm đặc biệt là trên sống lưng của nó còn có một đồng tử áo đỏ đang ngồi, chỉ cao bằng bàn tay, hai tay gắng sức nắm chặt hai sợi râu của cá chép xanh, giống như kỵ sĩ kéo dây cương. Tiểu đồng tử nhấp nhô theo cá chép và nước sông, cả người ướt đẫm, sắc mặt tái nhợt, không ngừng chửi mát, mắng trời mắng đất mắng cha mắng mẹ.

Cá chép xanh bơi đến bên bờ đột nhiên dừng lại, trực tiếp ném đồng tử áo đỏ lên bờ. Thằng nhóc kia lăn mấy vòng, mặt đầy bụi bặm, nhìn con cá chép lớn màu xanh lắc lư bơi trở về bờ bên kia, chửi như tát nước:- Thượng bất chính, hạ tắc loạn, chủ nhân nhà ngươi là đồ lẳng lơ...

Cá chép đột nhiên xoay người nhìn chằm chằm vào đồng tử áo đỏ trên bờ. Thằng nhóc kia sợ đến chết khiếp, bỏ lại một câu “nam nhân tốt không

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip