Chương 110: Không có bữa tiệc nào không tàn
Vai Trần Bình An trầm xuống, khí tức theo đó ngưng trệ, luồng kiếm khí sắp rời khỏi kinh huyệt kia giống như tên đã trên dây, không thể không bắn. Nhưng lúc này lại đột ngột bị người khác vỗ vai một cái, giống như trăn lớn rời núi lại gặp giao long dưới sông chặn đường, sự kiêu ngạo không thể ngăn cản trước đó cũng biến mất, tạm thời lựa chọn án binh bất động.
- Dừng lại, dừng lại!Người đàn ông đội nón đứng bên cạnh Trần Bình An, ôm vai thiếu niên, cười đùa nói: - Mọi người tương thân tương ái, đánh đánh giết giết còn ra thể thống gì.
Trần Bình An ngẩng đầu lên, thấy A Lương xuất quỷ nhập thần cười cười với hắn:- Tin tưởng ta, ta là A Lương mà.
Trần Bình An thở dài:- Tạm thời nghe theo ông.
A Lương chỉ nhìn Chu Hà, thậm chí chẳng thèm liếc nhìn thiếu nữ Chu Lộc, uể oải nói: - Kiếm khí quý giá như vậy, dùng để giết Chu Hà thì quá phí của trời, ngươi không đau lòng thì ta cũng đau lòng thay ngươi. Huống hồ... bỏ đi, bỏ đi, không nói mấy lời phá hoại hứng thú nữa, tóm lại lương tâm của A Lương ta sẽ áy náy. Phương thức vận chuyển khí tức “Thập Bát Đình” xem như là bồi thường cho ngươi đi.
Trần Bình An vốn đang định thu hồi tư thế hai ngón tay khép lại, A Lương bỗng buông vai thiếu niên ra, lui về sau một bước, lắc đầu cười nói: - Tư thế này đúng là không có phong độ cao nhân, ta dạy ngươi một thế lợi hại hơn. Đứng cho vững!
Người đàn ông đội nón khẽ quát một tiếng, gập ngón tay lại, đầu tiên là gõ vào vai Trần Bình An, sau đó xuất thủ như bay, điểm bảy tám lần vào ngực thiếu niên. Cùng lúc này ông ta thi triển thần thông tiên gia còn thượng thừa hơn tụ âm thành sợi, trực tiếp kích thích sóng gợn trong nội tâm thiếu niên, vang lên một chuỗi tiếng lòng: “Ghi nhớ điểm bắt đầu của luồng khí này trong cơ thể, ghi nhớ tên gọi và tuyến đường vận chuyển của tất cả kinh huyệt. Khí như long mạch kéo dài, nổi lên từ tổ tông vạn vúi là Lẫm Xung, đây là kinh huyệt hàng đầu để nuôi kiếm trên thế gian, nơi này sẽ dừng lần thứ nhất. Nhanh chóng đi qua ba núi sáu quan, đến huyệt Phù Kê này sẽ dừng lần thứ hai. Lại lướt nhanh qua sáu động chín phủ, đến phủ Thuần Dương này sẽ dừng lần thứ ba... Đây là lần cuối cùng dừng lại, tổng cộng dừng mười tám lần. Hôm nay những khiếu huyệt này có cách gọi khác, đó là tâm huyết quý giá mà vô số kiếm tu thượng cổ vượt mọi chông gai, trả giá rất lớn mới đúc kết ra được, ngươi hãy nhớ kỹ!”
Cuối cùng ông ta hỏi: “Đã nhớ rõ chưa?”
Trán Trần Bình An đổ mồ hôi:- Đã nhớ gần hết.
A Lương cười nói: “Gần hết là được rồi. Sau này nếu va chạm đến bể đầu chảy máu thì cũng không cần sợ, đây là con đường mà mỗi kiếm tu nhất định phải đi. Chờ sau này quen thuộc tuyến đường rồi, ngươi có thể thử dẫn khí tức đi chậm lại, đây mới là điểm thú vị nhất của Thập Bát Đình. À, đây là học vấn do A Lương ta nghĩ ra, có người rất bội phục khen ta dồn dập, nói rằng chỉ với điểm này đã gia tăng độ cao của kiếm đạo lên rất nhiều. Ha ha, đúng là ngại quá.”
Trần Bình An đột nhiên cảm thấy cái gọi là “Thập Bát Đình” này, có lẽ cũng không tốt hơn Hám Sơn quyền phổ.
A Lương giống như nhìn thấu tâm tư thiếu niên, nghiêm túc nói: “Ta giống như một kẻ lường gạt ăn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền