ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kiếm Lai

Chương 111. Nón rộng vành

Chương 111: Nón rộng vành

A Lương không uống rượu nữa, cột hồ lô nhỏ màu bạc lại, nhưng vẫn gác chéo chân, thanh đao trúc do thổ địa núi Kỳ Đôn mới làm đặt ngang trên đầu gối. Hai tay ông ta khẽ vỗ chuôi đao và đầu vỏ đao, một trên một dưới, nói:- Thực ra trên đường đi ta vẫn luôn thăm dò ngươi, rất nhiều lần rồi. Sự lựa chọn của ngươi sẽ quyết định xem ta hộ tống ngươi đến nơi nào. Nói một cách đơn giản, ta có thể đi theo ngươi bao lâu, tùy thuộc vào ngươi vượt qua được bao nhiêu trắc trở.

Trần Bình An gật đầu nói:- Đến sau này tôi cũng đoán được một chút, nhưng chỉ cảm thấy trong lòng A Lương ngài ẩn giấu rất nhiều suy nghĩ, cụ thể muốn gì thì tôi vẫn không nghĩ ra được.

A Lương cũng không cảm thấy bất ngờ về chuyện này, thẳng thắn nói:- Lần đầu tiên là ở bên suối Long Tu. Nếu lần đó ta cảm thấy ngươi là một thằng nhóc không rành thế sự, một kẻ tốt bụng quá mức, chỉ dựa vào một bầu nhiệt huyết hành động theo cảm tính, vậy có khi ta chỉ để lại cho ngươi một con lừa, phủi mông bỏ đi rồi. Còn như ngươi có thể chống chọi đến lúc Ngụy Tấn miếu Phong Tuyết xuất quan hay không, liên quan gì đến ta. Dù sao chết sớm hay chết muộn cũng là chết, lãng phí tình cảm của ta.

A Lương vừa nhớ lại chi tiết vừa rủ rỉ nói. Trần Bình An nghe đến trợn mắt há mồm, hoàn toàn không ngờ tâm tư của A Lương lại tỉ mỉ như thế, càng không thể tưởng tượng trong cuộc sống của mình đã từng xuất hiện nhiều khảo nghiệm hiếm thấy như vậy.

- Đếm ngược lần thứ ba là trận chiến ở đất bằng núi Kỳ Đôn. Nếu không phải ta cố ý dẫn dụ, thổ địa núi Kỳ Đôn Ngụy Bách và hai con vật kia cũng sẽ không hành động lỗ mãng như vậy. Đếm ngược lần thứ hai là dụ ngươi trở về rừng trúc, chặt thêm mấy cây trúc.

- Nếu không có gì bất ngờ, lần này là lần cuối cùng. Vốn định hộ tống các ngươi đến Dã Phu quan rồi mới chia tay, bây giờ tình hình có bất ngờ, ta buộc phải rời đi trước.

Ông ta cười tiêu sái nói:- Có khảo nghiệm là dùng hết tâm tư làm một chuyện, có thăm dò lại thuận thế mà làm. Trong thời gian đó, có một số việc ngươi làm rất bảo thủ, khiến ta không đồng ý, có một số việc khác lại khiến ta cảm thấy rất sảng khoái. Như vậy mới đúng, đây không phải là thi cử gò bó của đám người đọc sách Tề Tĩnh Xuân và Thôi Sàm, coi trọng sự chân thực. Ta làm những chuyện này, sau đó ngoảnh mặt làm thinh, quan sát từng lời nói hành động của ngươi. Coi trọng tâm tính, xem nhẹ thiên phú, giống như một số lão thần tiên của tông môn thu đệ tử thân truyền vậy.

Ông ta tự cười nhạo nói:- Có phải cảm thấy A Lương ta ăn no rửng mỡ làm chuyện tào lao? Hoặc là lòng người nham hiểm, một bụng xấu xa?

Nhưng không đợi Trần Bình An nói gì, ông ta đã tự trả lời:- Ta nào có rảnh rỗi như vậy, một nhân vật lớn như A Lương ta luôn rất bận rộn.

Trần Bình An đặt hai chân lên ghế dài, uể oải ngồi xếp bằng, hai tay nâng cằm hỏi:- A Lương, có phải vì tôi và Tề tiên sinh quen biết, cho nên ông mới để tâm đến tôi như vậy?

A Lương thu lại vẻ mặt đùa giỡn, trầm giọng nói:- Trên đường tu hành dụ hoặc quá nhiều. Quyển “Đoạn Thủy Đại Nhai” kia của Lý Hòe, thiên phú tu đạo của Lâm Thủ Nhất, đều có thể dùng để bán lấy tiền, đổi thành đá

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip