Chương 53: Đem tặng
Trần Bình An vác theo thiếu nữ ba chân bốn cẳng chạy như điên, còn nhanh hơn lúc trước chạy lên núi, giống như một đạo tặc hái hoa đang bắt cóc hoàng hoa khuê nữ. Ninh Diêu vốn đã bị nội thương không nhẹ, lúc này lại bị lắc lư rất khó chịu, nhưng cũng không có thời gian quan tâm đến thể diện được nữa. Nếu lúc này bị con vượn già đánh một quyền trúng người, có lẽ nàng và Trần Bình An sẽ thật sự “chết vì tình”.
Trán Ninh Diêu đổ mồ hôi, hỏi:- Ngươi làm thế nào sống được? Không bị đá đập trúng à? Ngươi làm sao biết hậu chiêu của con vượn già là nhắm vào ngươi chứ không phải ta?
Sau khi hỏi một đống vấn đề, Ninh Diêu đột nhiên bừng tỉnh:- Trước tiên không nói những chuyện này, thừa dịp con vượn già cần thời gian lấy hơi, có thể chạy xa bao nhiêu thì hay bấy nhiêu! Ta đã bảo thanh kiếm kia cố gắng quấn lấy con vượn già, nhưng có lẽ nó cũng không chống được quá lâu.
Thiếu niên giày cỏ khẽ gật đầu, bước đi như bay, băng qua ngõ lớn ngõ nhỏ một cách quen thuộc, giống như một con cá bơi dưới đáy suối.
Sau khi rời xa con đường phía tây trấn nhỏ, Trần Bình An vẫn không dừng lại, tranh thủ nhỏ giọng giải thích: - Lúc trước ở ngõ Nê Bình, con vượn già bị tôi lừa đến một nóc nhà tồi tàn, khiến lão bị rơi xuống dưới. Sau đó tôi lén ném một mảnh ngói vỡ đến nóc nhà bên cạnh lỗ thủng, quả nhiên con vượn già cho rằng tôi không cẩn thận lộ tiếng bước chân. Lão đột ngột ném ra một mảnh ngói, ngay cả vách tường và nóc nhà hàng xóm cũng bị xuyên thủng, khiến tôi sợ đến đổ mồ hôi lạnh.
- Thực ra vừa rồi tôi vẫn trốn ở nóc nhà bên kia không dám ló đầu, là do sợ cô phân tâm, cũng nghĩ xem có thể bắn một mũi tên vào con vượn già hay không. Sau đó nhìn thấy viên đá mà con vượn già dùng để đánh cô xuống, treo ở trên trời giống như một con rắn lửa, đoán rằng mọi người trong trấn nhỏ chỉ cần ngẩng đầu là có thể nhìn thấy, cho nên cũng không dám xem thường.
- Khi đó trong đầu tôi xoay chuyển một vòng, nghĩ rằng nếu đổi thành tôi thì nhất định sẽ dùng cô làm mồi nhử, trước tiên đánh bại người nấp trong bóng tối, sau đó mới quay lại giải quyết người ngoài sáng, một mũi tên bắn hai con chim tốt hơn nhiều đúng không? Cho nên tôi trước hết cởi bộ đồ của Lưu Tiện Dương ném ra, lúc này mới dám đi cứu ngươi.
Ánh mắt Ninh Diêu sáng lên, tấm tắc kinh ngạc, sau đó bắt đầu kết luận: - Trần Bình An, mấy ngón nghề này ngươi học từ ai vậy? Ra vẻ đạo mạo, nhất định là không trung thực như bề ngoài. Nói! Lần đó Lục đạo nhân cứu ta ở nhà tổ của ngươi trong ngõ Nê Bình, ngoại trừ lấy nón che mặt xuống, rốt cuộc ngươi có thừa cơ sàm sỡ ta không?
Trần Bình An ngỡ ngàng, giống như khi còn bé bị đuôi trâu quất vào mặt vậy:- Cái gì?
Thiếu nữ không tiếp tục khởi binh hỏi tội, lại thản nhiên cười.
Trần Bình An chỉ là người mê tiền, chắc chắn không phải là kẻ háo sắc.
Ninh Diêu rất tin tưởng chuyện này, giống như nàng vẫn luôn tin chắc sau này mình nhất định sẽ trở thành đại kiếm tiên, không phải là loại quý hiếm có thể đếm được trên đầu ngón tay, mà là loại đặc biệt có một không hai.
Ninh Diêu thấp giọng nói:- Để ta xuống!
Trần Bình An hỏi: - Cô có thể tự đi được rồi?
Ninh Diêu bất đắc dĩ nói: - Tạm thời vẫn chưa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền