ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kiếm Lai

Chương 54.

Chương 54: Đại địch trước mặt

Trần Bình An dẫn Ninh Diêu đến trước một pho tượng thần nhiều màu, cao hơn đàn ông trai tráng khoảng một cái đầu. Pho tương này vốn có ba đôi tay, nhưng hôm nay chỉ còn một cánh tay nắm lại giơ lên cao, cùng với một cánh tay đang “bắt tay” ở chỗ thấp. Sở dĩ một cánh tay lại có thể bắt tay, hóa ra là do mười ngón tay của tượng thần đan xen vào nhau, cho nên dù cánh tay kia đã bị đứt ngang vai nhưng vẫn lưu lại cổ tay và bàn tay.

Tượng thần bằng đất nhiều màu có hình dạng thần tiên mặc giáp, nhiều râu, áo giáp sáng ngời, vảy màu nối liền nhau. Ven rìa phiến giáp có trang trí hai đường ngọc châu, trải đầy những hạt châu nhỏ. So với bộ giáp cục tổ truyền xấu xí ở nhà Lưu Tiện Dương, chỉ xét riêng bề ngoài thì đúng là chênh lệch giống như Trĩ Khuê và Mã bà bà vậy.

Tượng thần đạp lên một bệ đá đen nhánh vuông cức. So với pho tượng thần không đầu mà hai người ăn nhờ ở đậu đêm qua, pho tượng thần sơn màu này mặc dù có rất nhiều cánh tay cụt, hơn nữa màu sắc loang lổ, nhưng vẫn toát ra một luồng tinh khí thần rạng rỡ. Quan trọng nhất là ở phần eo của tượng thần bằng đất, tư thế hai tay quấn lấy nhau lại cực kỳ quái lạ.

Ninh Diêu vừa nhìn liền nắm được đầu mối, đã hiểu vì sao Trần Bình An lại vội vã dẫn mình đến đây, bèn gật đầu nói:- Quả thật có phần giống với thế đứng trong Hám Sơn phổ, nhưng lại có điểm khác với thủ ấn trong quyền phổ.

Ninh Diêu suy nghĩ môt lúc, hỏi: - Có tìm được những cánh tay cụt còn lại ở gần đây không?

Trần Bình An ngồi xuống đất, vẻ mặt tiếc nuối lắc đầu nói: - Đã tìm rồi nhưng không thấy, đoán rằng đã sớm bị đám trẻ tới đây chơi bịt mắt bắt dê đạp nát rồi. Nhiều năm như vậy, đám thần tiên Bồ Tát bằng đất này có lẽ đã phải chịu đủ đau khổ. Cô xem thử nắm tay cao nhất của vị này, nơi cổ tay đã thiếu một mảng lớn, bên cạnh còn có rất nhiều vết nứt, rõ ràng là bị người ta dùng giàn ná hay đá phá hoại.

- Đám trẻ trong trấn nhỏ đều như vậy, người lớn càng cấm đến đây chơi thì chúng càng thích lén lút tới bắt dế, đào rau dại. Nhất là hàng năm lúc tuyết rơi, thường có mấy chục đứa ở chỗ này chơi ném tuyết, rất náo nhiệt, chơi say sưa rồi thì còn quan tâm đến gì nữa. Hồi nhỏ còn thích leo trèo, xem ai trèo lên cao hơn. Còn có đứa thích trèo lên đỉnh đầu tượng thần đi tiểu, thi xem ai tiểu được xa hơn. Cho nên cô nghĩ xem, nhiều năm trôi qua đã không còn tượng đất nào hoàn chỉnh nữa.

- Thực ra khi tôi còn nhỏ thì nơi này có thêm mấy tượng thần bằng gỗ, sau đó nghe nói có kẻ lười biếng ngại lên núi đốn củi quá mệt mỏi, cho nên đã để ý những pho tượng này, khi vừa vào đông đã lén lút kéo về nhà chẻ thành củi đốt rồi.

Thiếu niên vẫn ngồi ở đó nhỏ giọng nói, có vẻ trầm lắng thương cảm:- Khi đó tôi bị lão Diêu chê không có thiên phú đốt lò, cho nên bị sai đến trên núi đốt than. Nếu tôi ở trong trấn biết có người làm như vậy, nhất định sẽ khuyên nhủ một phen, không được thì tôi có thể đáp ứng giúp hắn đốn củi. Thần tiên gỗ Bồ Tát đất, tuy trước giờ chưa từng hiển linh, nhưng dù sao cũng là Bồ Tát thần tiên, kết quả lại bị chẻ thành củi đốt. Sao có thể làm chuyện thất đức như

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip