ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kiếm Lai

Chương 57.

Chương 57: Hồ lô nuôi kiếm

Khi gần tới trấn nhỏ, tu sĩ Binh gia núi Chân Vũ buông vai Mã Khổ Huyền ra. Mã Khổ Huyền hơi choáng đầu hoa mắt, bèn lắc lắc đầu, hỏi: - Có biết là ai xảy ra chuyện không? Chẳng lẽ là cha tôi hoặc bác cả, bảo bối trong nhà bị người bên ngoài nhìn trúng, một bên không đồng ý đưa ra còn một bên cưỡng ép đòi lấy, kết quả là chọc phải phiền phức lớn giống như Lưu Tiện Dương?

Người đàn ông đeo kiếm dẫn theo Mã Khổ Huyền bước nhanh về phía trước, lắc đầu nói:- Sở dĩ con vượn Bàn Sơn núi Chính Dương ngang nhiên ra tay, không tiếc phá hư quy củ, một phần nguyên nhân là do bộ Kiếm Kinh kia quý giá, nhưng nguyên nhân quan trọng nhất vẫn là mối thù cũ năm xưa giữa núi Chính Dương và vườn Phong Lôi. Nếu không phải người của vườn Phong Lôi và Trần Tùng Phong lần lượt đến trấn nhỏ, con vượn Bàn Sơn kia cũng không đến mức ra tay hành hung. Cho nên mới nói trong trấn nhỏ này, người tu hành có ra tay cũng sẽ không dám trắng trợn quá mức, dù sao Tề tiên sinh trấn giữ ở đây...

Người đàn ông đột nhiên ngừng nói, nhìn về một nóc nhà trên con đường phía xa. Nơi đó có một con mèo hoang toàn thân đen nhánh như mực đang ngồi, nó nhìn thấy Mã Khổ Huyền lập tức kêu lên. Đợi đến khi Mã Khổ Huyền phát hiện ra nó, con mèo hoang liền ba chân bốn cẳng chạy nhanh về hướng ngõ Hạnh Hoa.

Trong phút chốc sắc mặt Mã Khổ Huyền tái nhợt, giống như phát điên chạy nhanh theo con mèo hoang trên nóc nhà.

Người đàn ông nghĩ thông suốt mấu chốt trong đó, thở dài một tiếng, không nhanh không chậm đi theo sau thiếu niên, từ đầu đến cuối vẫn không bị Mã Khổ Huyền kéo giãn khoảng cách.

Mã Khổ Huyền chạy thẳng về con ngõ quen thuộc kia, khi hắn nhìn thấy cửa viện mở rộng, thiếu niên vốn rất gan dạ bỗng dừng bước ở ngoài, cũng không dám vượt qua ngưỡng cửa.

Thiếu niên biết, cửa viện nhà mình quanh năm suốt tháng gần như chưa từng mở ra lâu như vậy. Bởi vì bà nội thường nhắc tới một đạo lý, ngõ Hạnh Hoa tập trung nhiều kẻ nghèo hèn không có tiền đồ, mà con người khốn khó thì chí hướng cũng nhỏ, cảnh ngộ nghèo khổ thì tinh thần sa sút, nhà chúng ta lại dễ khiến người khác thèm thuồng, cho nên nhất định phải nhớ đóng kín cửa nhà, nếu không sẽ bị trộm dòm ngó.

Mã Khổ Huyền đỏ mắt đi vào viện, thấy cửa lớn nhà chính cũng không đóng.

Hắn nhìn thấy một bóng dáng gầy yếu quen thuộc nằm dưới đất.

Con mèo đen kia ngồi trên ngưỡng cửa, kêu gào từng tiếng rất dọa người.

- Đừng qua đó!

Người đàn ông đeo kiếm đưa tay ấn vai thiếu niên, căn dặn: - Việc đã đến nước này, phải ổn định tâm thần!

Mã Khổ Huyền cố nén nước mắt, không ngừng hít thở sâu, bước chân chậm lại, khẽ gọi: - Bà nội?

Kiếm tu Binh gia đi trước lướt đến bên cạnh bà lão, hai ngón tay khép lại thăm dò trước mũi của bà, thấy đã không còn hơi thở.

Con mèo đen kia sợ hãi vội vàng chạy vào trong nhà, nhoáng lên rồi biến mất.

Người đàn ông đeo kiếm suy nghĩ một thoáng, ngẩng đầu trầm giọng nói với Mã Khổ Huyền đứng ở ngoài cửa: - Dừng lại! Ngươi trời sinh dương khí cực nặng, nếu đến gần thêm bước nữa, cho dù bà nội của ngươi còn lưu lại một chút hồn phách trong nhà, cũng sẽ bị ngươi hại đến hóa thành tro bụi!

Cả gương mặt đen nhẻm thiếu niên nhíu chặt, cố gắng khiến cho mình không phát ra tiếng khóc nào.

Người đàn ông

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip