Chương 60: Có quỷ
Dưới miếu thờ của dinh quan.
Trần Đối kể lại rất nhiều chuyện kỳ lạ thú vị khắp trời nam đất bắc. Bé gái núi Chính Dương nghe đến say sưa, tấm tắc nói: - Tỷ tỷ, tỷ biết thật nhiều.
Trần Đối mỉm cười nói: - Chờ muội lớn lên cũng sẽ biết rất nhiều chuyện.
Tống Tập Tân nửa thật nửa giả nói:- Ngày thường ở gần, cảm thấy cô cư xử cũng rất bình thường.
Lông mày dài của cô gái hơi nhướng lên, hỏi: - Ý của ngươi là nói, khi ở trước mặt phiên vương Đại Ly Tống Trường Kính của các ngươi thì phải ngoan ngoãn vâng lời, khom lưng uốn gối?
Tống Tập Tân cười ha hả, đưa tay chỉ vào Trần Đối:- Cách nói chuyện của cô nương, nếu để Tề tiên sinh dạy học ở trấn nhỏ chúng ta nghe được, tiên sinh nhất định sẽ cau mày. Biết không, cách nói này của cô gọi là phải chọn một trong hai, rất ngang ngược, thoạt nghe thì giống như rất có đạo lý, nhưng thực ra lại không hề cân nhắc.
- Ý tứ thật sự của ta, đương nhiên là cô không cần phải nịnh hót trước mặt Tống Trường Kính, cũng không nên làm như vậy. Nhưng Tống Trường Kính dù sao cũng là một trong những người cầm đầu ở Đại Ly, còn là đại tông sư võ đạo hàng đầu đúng không? Cô là một người ngoài, phải nhập gia tùy tục, chẳng lẽ không nên khách khí một chút với chủ nhân trong nhà? Tại sao phải chường bộ mặt khó coi giả làm cụ lớn, ra vẻ thì cũng thôi đi, nhưng ra vẻ xong bị Tống Trường Kính đánh gần chết, còn dám buông lời uy hiếp ngay trước mặt ông ta, ta thật không biết nên nói sao với cô nữa.
Cuối cùng Tống Tập Tân chỉ vào mình, tự giễu nói:- Ngay cả loại người độc mồm độc miệng, lòng dạ xấu xa như ta, cũng biết cần phải quan sát tình hình, nhìn đĩa mà bưng đồ ăn lên.
Trần Đối do dự một thoáng, nói: - Xem như là đồng loại bài xích nhau đi. Ta cũng là người tập võ, nói thật trước giờ không quá xem trọng võ phu của Đông Bảo Bình Châu các ngươi, đương nhiên cuối cùng chứng minh là ta đã sai, sai hoàn toàn.
Tống Tập Tân ngạc nhiên nói: - Cô cũng là người biết chấp nhận.
Trần Đối hờ hững nói: - Người tập võ không thừa nhận nắm tay thì có thể thừa nhận cái gì.
Tống Tập Tân đột nhiên hỏi một vấn đề sắc sảo:- Đám người xứ khác các ngươi đến trấn nhỏ tìm bảo vật cơ duyên, hình như nguyên tắc không giống với đạo lý của chúng ta cho lắm. Là vì nắm tay các ngươi cứng sao?
Trần Đối lắc đầu cười nói: - Không cần ta giải thích gì cả, sau này chỉ cần ngươi ra khỏi trấn nhỏ, rất nhanh sẽ biến thành người như chúng ta. Chờ một ngày nào đó chính ngươi bước lên đường tu hành thì tự nhiên sẽ hiểu, nếu không ta có nói khô cả họng thì ngươi cũng không hiểu được đâu.
Tống Tập Tân cảm khái nói: - Biến thành loại người như các ngươi thì chán lắm.
Bé gái xen vào pha trò:- Vậy thì đến núi Chính Dương chúng ta chơi đi, vui lắm.
Tống Tập Tân xoa xoa chiếc đầu nhỏ của cô, thờ ơ nói: - Ừ.
Trần Đối quay đầu nhìn, theo bản năng cảm thấy khẩn trương.
Chỉ thấy phiên vương Đại Ly mặc áo bào trắng mang đai ngọc đang đứng ở miếu thờ, nói với Tống Tập Tân: - Trở về ngõ Nê Bình thu dọn một chút, chuẩn bị rời khỏi nơi này.
Tống Tập Tân cười nói:- Được rồi, lần này phải vác giếng rời quê (xa rời quê nhà) rồi.
Bé gái lưu luyến hỏi: - Vác giếng rời quê, là vác một cái giếng nước rời khỏi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền