Chương 61: Tốt qua sông
Phu nhân chuyên gây rắc rối vừa đi, không còn cảnh tượng ăn mặc lồ lộ để nhìn, đám người tiệm Dương gia cũng nhanh chóng tản đi.
Trịnh Đại Phong co đầu rụt cổ chạy đến dưới mái hiên nhà chính, ngồi xổm ở phía xa, không dám đến quá gần lão Dương.
Cùng là đồ đệ, đãi ngộ của hắn và Lý Nhị ở trước mặt sư phụ này lại khác nhau một trời một vực.
Trịnh Đại Phong cũng oán trách sư phụ thiên vị, nhưng có một số chuyện đúng là buộc phải cam chịu.
Trịnh Đại Phong rụt rè hỏi:- Sư phụ, nếu Tề Tĩnh Xuân quyết tâm không tuân theo quy củ, đến lúc đó chúng ta phải làm thế nào?
Ông lão không nói lời nào, chỉ rít thuốc lá. Một con mèo đen không biết từ lúc nào nơi nào chạy đến đây, ngồi xuống bên chân ông lão không xa, rung người làm văng lên rất nhiều nước mưa.
Trịnh Đại Phong ưu sầu lo lắng nói:- Cái gã núi Chân Vũ kia lại mời thần xuống núi, liệu có phiền toái hay không? Dù sao hiện giờ cũng có vô số người nhìn chằm chằm vào nơi này.
Ông lão vẫn không nói chuyện.
Trịnh Đại Phong đã quen với sự trầm mặc ít nói của sư phụ, cho nên cũng không cảm thấy lúng túng. Hắn nghĩ ngợi lung tung, lại nghĩ tới Tề Tĩnh Xuân, bèn mắng chửi: - Con mẹ nó Tề Tĩnh Xuân ngươi đã làm cháu trai năm mươi chín năm, còn thiếu vài ngày nữa thôi cũng không chờ được sao? Người đọc sách đúng là cố chấp ngang ngạnh!
Ông lão cuối cùng lên tiếng: - Ngươi không đọc sách cũng như vậy.
Trịnh Đại Phong không thấy ngượng ngùng, quay đầu nịnh nọt: - Có cần con xoa vai bóp chân cho sư phụ không?
Ông lão hờ hững nói:- Ta không có tiền quan tài gì đâu, ngươi từ bỏ suy nghĩ này đi.
Trịnh Đại Phong xấu hổ nói: - Sư phụ nói như vậy đúng là tổn thương người khác. Đồ đệ con đây bản lĩnh không lớn nhưng lại rất hiếu thuận, nào dám nghĩ đến những thứ kia, con có phải là mụ vợ Lý Nhị đâu.
Ông lão ừ một tiếng, nói:- Ngươi còn không bằng cô ta.
Cả gương mặt Trịnh Đại Phong đều tối sầm, cụp đầu giống như quả cà bị héo, không có một chút tinh khí thần nào.
Nhưng đột nhiên vẻ mặt của hắn lại kinh ngạc vui mừng, phát hiện sư phụ hôm nay mặc dù vẫn nói chuyện khó nghe, nhưng dù sao cũng đã nói nhiều hơn trước, đúng là hiếm thấy. Chờ lát nữa trở về phòng phía đông có thể uống một bình rượu ăn mừng rồi.
Tâm tình Trịnh Đại Phong vui vẻ thêm mấy phần, thuận miệng hỏi: - Sư huynh có ngăn được tên kia không?
Lần này không đợi ông lão châm chọc, Trịnh Đại Phong đã tự tát mình một cái:- Sư huynh không ngăn được mới có hi vọng, nếu ngăn được thì sau này phải ăn không khí rồi.
Ông lão hỏi một câu khó hiểu:- Trịnh Đại Phong, ngươi có biết vì sao mình lại chẳng có tiền đồ không?
Trịnh Đại Phong ngẩn ra tại chỗ.
Nghĩ thầm vấn đề này của sư phụ có nhiều huyền cơ, mình nhất định phải cẩn thận trả lời, cân nhắc cho kỹ.
Không ngờ ông lão đã thản nhiên nói ra đáp án:- Vì xấu xí.
Hai tay Trịnh Đại Phong ôm đầu, nhìn nước mưa tung tóe trong sân, một gã đàn ông lớn đầu như vậy lại khóc không ra nước mắt.
---------
Quản sự dinh quan không cần đoán ý cũng biết mình không nên tiếp tục ở đây, bèn tùy tiện tìm một lý do rời khỏi phòng.
Trần Tùng Phong tiếp tục vùi đầu tra cứu hồ sơ, so với dáng vẻ nơm nớp lo sợ khi Trần Đối có mặt ở đây, cuối cùng hắn đã khôi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền