ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kiếm Lai

Chương 63.

Chương 63: Thì ra là vậy

Lúc này nước mưa trên đường nhỏ đã dần vơi. Ninh Diêu quay đầu nhìn Trần Bình An hơi thở ổn định, thần thái ung dung, mặc dù trong lòng nàng không thích lão Dương, nhưng cũng phải thừa nhận ông lão kia là cao nhân ngoài trần thế thật sự.

- Lão Dương không phải là người đơn giản.

Ninh Diêu dừng lại chốc lát, quay đầu nhìn tiệm Dương gia vốn không nổi bật. Trời mưa nhỏ đường trơn như bơ, sau cơn mưa đường nét của tiệm thuốc trở nên êm dịu, hơi nước lờ mờ. Thiếu nữ tự sửa lại một chút:- Lão Dương thật không đơn giản.

Trần Bình An không hiểu giữa hai câu có gì khác biệt, chỉ ừ một tiếng, cười nói:- Trước kia chỉ thấy con người Dương gia gia rất tốt, rất công bằng, bây giờ mới biết hóa ra ông ấy giấu nghề. Ninh cô nương, ông ấy chắc cũng được xem là người tu hành đúng không?

Ninh Diêu nói một câu Trần Bình An không hiểu:- Có phần giống nhưng thực ra lại không giống, chỉ là đối với ngươi thì chẳng có gì khác biệt.

Lúc này đã đến đầu phía nam cầu mái che, Trần Bình An đại nạn không chết lại nhìn thấy thiếu nữ áo xanh kia, tâm cảnh của thiếu niên cũng không còn giống như trước.

Khi nàng nghe được tiếng bước chân liền tươi cười xấu hổ đứng lên, nhìn thấy Trần Bình An và Ninh Diêu đứng kề vai, thiếu nữ buộc tóc đuôi ngựa hơi tỏ ra lo lắng bất an. Trần Bình An không dám đối xử với cô nương trước mắt tên là Nguyễn Tú này giống như một cô gái bình thường nữa, đương nhiên hình ảnh của thiếu nữ khiến hắn ấn tượng nhất vẫn là bốn chữ “ngồi ăn núi lở”.

Nguyễn Tú nhìn Ninh Diêu vẻ mặt hờ hững, khí khái ép người, nàng không dám chào hỏi.

Ninh Diêu liếc nhìn thiếu nữ thanh tú vóc người xinh xắn lanh lợi lại được chăm sóc tốt, cũng không muốn lên tiếng chào hỏi.

Ba người cùng đi xuống bậc thềm cầu mái che. Trần Bình An nhẹ giọng nói: - Tôi nghe Tề tiên sinh nói, Lưu Tiện Dương đã không sao rồi.

Nguyễn Tú gật đầu nói:- Tỉnh lại rồi, tỉnh lại rồi. Sau khi ông chủ tiệm Dương gia thấy vậy, nói là Diêm Vương gia khai ân tha cho Lưu Tiện Dương một lần, mới nhặt lại được cái mạng này. Ông chủ già còn nói chỉ cần tỉnh dậy thì xem như hoàn toàn không sao nữa. Ta sợ ngươi nôn nóng nên muốn đi báo với ngươi ngay, nhưng cha lại không cho ta đi qua cầu mái che...

Thiếu nữ nói liên miên giống như một con chim sẻ líu ríu đầu cành, nói đến cuối lại hơi áy náy.

Thực ra có một số chuyện thiếu nữ không nói. Sau khi Lưu Tiện Dương tỉnh lại, nàng lập tức lao ra cửa chạy đến cầu mái che, chỉ muốn báo cho thiếu niên biết tin tức, đã quên mất lời dặn của cha nàng không được phép đi vào trấn nhỏ. Nhưng khi nàng vừa từ bậc thềm phía bắc chạy xuống cầu mái che, liền bị phụ thân xuất quỷ nhập thần của mình xách tai kéo về. Thiếu nữ năn nỉ hết lời, mới khiến phụ thân đồng ý để nàng ngồi ở bậc thềm phía nam chờ đợi.

Đây cũng không phải là thiếu nữ mới chớm yêu, hoặc là quá xem trọng ái tình, mà là thiện tâm tự nhiên sinh ra.

Đương nhiên điều kiện tiên quyết là con người Trần Bình An không khiến thiếu nữ cảm thấy chán ghét, ngược lại còn có một chút thiện cảm, hoặc có thể nói là đồng tình với Trần Bình An.

Tất cả những thứ này là phúc đức báo ứng do Trần Bình An tích góp từng chút một. Lần đầu tiên hai người gặp nhau ở Lưng Trâu Xanh, thiếu niên sẵn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip