ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kiếm Lai

Chương 62.

Chương 62: Cây đổ

Ninh Diêu khoan thai tỉnh lại, trước đó nàng đã ngủ rất say sưa thỏa thích. Sau khi mở mắt phát hiện mình đang ngồi trên ghế, nàng hơi ngỡ ngàng, ngẩn người một lúc rồi đứng dậy đẩy cửa nhà ra, nhìn thấy một già một trẻ đang ngồi dưới mái hiên im lìm không nói gì.

Nghe được tiếng bước chân của Ninh Diêu, Trần Bình An quay đầu cười nói:- Tỉnh rồi à, ban nãy thấy cô ngủ say quá nên không gọi dậy.

Ninh Diêu gật đầu, cũng không để bụng chuyện này, hỏi dò:- Dương lão tiền bối?

Ông lão bực bội nói: - Thế nào, còn sợ Trần Bình An chấm mút lúc cô ngủ à. Yên tâm, ta đã giúp cô trông chừng, thằng nhóc này chỉ có tà tâm chứ không có gan đâu.

Trần Bình An vội vàng giải thích:- Ninh cô nương, cô đừng nghe Dương gia gia nói bậy, tôi bảo đảm không có tà tâm gì cả!

Hai tay Ninh Diêu làm động tác khí trầm đan điền (1), tự nói với mình: - Đại nhân biết rộng lượng.

Ông lão liếc xéo thiếu niên giày cỏ, vui vẻ nói như cười trên nỗi đau của người khác:- Bảy khiếu đã thông sáu khiếu, một khiếu không thông. (2)

Nước mưa đã rất nhỏ, ông lão dứt khoát nói:- Quay lại cầm túi tiền cung dưỡng kia tới đây. Tiền thuốc của con nhóc này và ngươi sắp tới phải dùng, xem như trả hết một lần.

Ninh Diêu nhíu mày hỏi:- Thuốc gì của tiệm Dương gia mà mắc như vậy?

Ông lão hờ hững nói:- Lúc người sắp chết đói, bánh bao trong tay ta sẽ giá bao nhiêu tiền?

Ninh Diêu trầm giọng nói: - Ông làm vậy là thừa gió bẻ măng.

Ông lão rít thuốc lá rất mạnh, đến nỗi cả nửa người trên đều bao phủ trong khói thuốc lờ mờ, sau đó từ trong “biển mây” vang lên giọng nói khàn khàn lạnh nhạt của ông ta:- Chào giá quá cao hay hạ giá quá thấp, đó là thủ đoạn của đám thương nhân kém cỏi, ta không thèm làm. Quy củ chỗ ta nói một là một, chỉ có một cái giá, các ngươi thích mua thì mua, không mua thì dẹp.

Ninh Diêu còn muốn lên tiếng, lại phát hiện Trần Bình An đang kéo tay áo của mình, lén nháy mắt, cuối cùng nàng vẫn nuốt cơn giận xuống.

Dược liệu thuốc thang do những động tiên nhỏ sản xuất đúng là có phẩm chất rất cao. Nhưng động tiên nhỏ Ly Châu ở Đông Bảo Bình Châu này trước giờ không nổi tiếng về thiên tài địa bảo, mà chỉ danh chấn thiên hạ nhờ “đồ sứ” và cơ duyên bảo vật. Cho nên cho dù dược liệu của tiệm Dương gia chất đống thành núi cũng không đáng mấy đồng tiền kim tinh.

Ông lão lắc lắc tẩu thuốc:- Mưa cũng dừng rồi, hai người các ngươi đừng liếc mắt đưa tình ở chỗ này của ta, không biết xấu hổ à.

Trần Bình An kéo tay Ninh Diêu đi xuống bậc thềm, băng qua nhà chính trong tiệm đi ra đường lớn. Hắn cười hỏi:- Có phải cô cảm thấy khó hiểu? Không sao, Dương gia gia là người như vậy, không thích nói chuyện tình nghĩa với người khác, làm chuyện gì cũng rất... công bằng, đúng, chính là rất công bằng.

Ninh Diêu cười nhạt nói: - Công bằng? Trong lòng mọi người đều có một cán cân riêng, ông ta dựa vào đâu mà cho rằng mình công bằng? Chỉ dựa vào lớn tuổi à?

Trần Bình An lắc đầu nói: - Tôi không cảm thấy tốn một túi tiền là oan uổng.

Ninh Diêu liếc nhìn thiếu niên:- Nếu ngươi lăn lộn ở bên ngoài mười năm, còn có thể vỗ ngực lặp lại câu này một lần, xem như ngươi thắng!

Trần Bình An cười nói: - Vậy đến lúc đó hãy nói.

Ninh Diêu thở dài, thật sự không có cách nào:- Tiếp theo nên

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip