Chương 65: Hạt châu
Kiếm tu trẻ tuổi vườn Phong Lôi vừa nhìn thấy thiếu niên thiếu nữ lập tức thần thái rạng rỡ, câu đầu tiên nói với Ninh Diêu là:- Tiểu cô nương, cô lớn thêm chút nữa nhất định không kém hơn Tô tiên tử nhà ta.
Đây có lẽ là đánh giá cao nhất của kiếm tu trẻ tuổi đối với phái nữ trên thế gian.
Sắc mặt Ninh Diêu đương nhiên không tốt lắm. Nhưng không đợi nàng lên tiếng, Lưu Bá Kiều biết nói tiếng địa phương của trấn nhỏ đã quay đầu đi, giơ ngón cái lên với Trần Bình An. Ánh mắt của vị thiên tài kiếm tu vườn Phong Lôi trong vắt, nói: - Chỉ với thân thể người phàm mà dám khiêu chiến con vượn hộ sơn núi Chính Dương, hơn nữa còn sống sót, đúng là một kỳ tích.
Lưu Bá Kiều thật sự tò mò, thiếu niên giày cỏ trước mắt thoạt nhìn tay nhỏ chân bé, làm thế nào ẩn chứa sức bộc phát kinh người như vậy?
Lưu Bá Kiều thu ngón tay lại, không đi cùng Trần Đối và Trần Tùng Phong ở phía trước mà lại đi bên cạnh Trần Bình An, quay đầu cười nói: - Tuy núi Chính Dương kia là một ngọn núi nhỏ, ẩn nấp một đám rùa rút đầu hữu danh vô thực, nhưng con vượn hộ sơn kia danh tiếng hung ác lẫy lừng, là danh hiệu dùng nắm tay đánh ra được. Nhất là sau khi lão tổ khai sơn của núi Chính Dương chết, trong hai trăm năm trước khi núi Chính Dương mở ra ngọn núi thứ ba, gần như đều dựa vào con vượn già này che chở mới không bị thế lực xung quanh thôn tính.
- Đương nhiên khi đó núi Chính Dương chỉ là một môn phái nhỏ chẳng ra hồn, kẻ địch phải đối diện cũng không quá mạnh. Nếu lúc ấy chọc phải vườn Phong Lôi chúng ta, hà, chẳng có gì đáng nói cả. Chỉ cần lão tổ ra lệnh một tiếng, ban cho ta một tấm ngự kiếm bài, ta có thể một mình chạy đến phía trên núi Chính Dương, nhẹ nhàng ném xuống Lôi Trì kiếm trận của chúng ta. Sau khi trận mưa kiếm này rơi xuống, núi Chính Dương xem như xong rồi.
Lưu Bá Kiều làm động tác tiện tay ném đồ xuống đất.
Ninh Diêu không hề nể mặt trực tiếp vạch trần: - Núi Chính Dương không tệ như ngươi nói, vườn Phong Lôi cũng không mạnh như vậy.
Lưu Bá Kiều không hề tỏ ra lúng túng, dùng thế sét đánh không kịp bưng tai thay đổi đề tài, nói với Trần Bình An một cách thần bí: - Nghe nói tiền thân của cầu mái che này là một chiếc cầu vòm đá, phía dưới cầu treo một thanh kiếm cũ rỉ sét, nhằm đề phòng rồng ra khỏi nước đúng không? Thông thường mà nói, thứ đồ chơi cũ nhìn không nổi bật này nhất định không phải vật tầm thường, nói không chừng là linh bảo thần vật khiến trời đất kinh quỷ thần khiếp.
Lưu Bá Kiều gắng sức giậm chân xuống hành lang bằng gỗ, nói:- Nhưng vừa rồi ta nằm dưới đất dùng tay gõ cả buổi, cũng không phát hiện được đầu mối, chẳng lẽ vật này không có duyên với ta sao? Theo lý mà nói thì không thể, một thiên tài kiếm đạo hiếm thấy trên đời như ta, thanh kiếm cũ kia nếu thật là thần binh lợi khí, cho dù không tự mình chạy đến bên cạnh ta nhận chủ, cũng phải có cảm ứng cộng hưởng chứ? Chẳng lẽ thanh kiếm kia chỉ là một thứ đồ cũ lâu năm mà thôi? Ài, đáng tiếc, đáng tiếc.
Trần Bình An bên cạnh hơi ngớ người. Đối phương có vẻ rất nghiêm túc, không hề giống như đang nói đùa, mặc dù chắc chắn không liên quan gì đến mấy chữ “có lý có căn cứ”, nhưng ngươi lại không thể nói hắn hoàn toàn nói hưu nói
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền