ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kiếm Lai

Chương 66.

Chương 66: Ngẩng đầu

Tống Tập Tân đứng trên đỉnh núi, tầm mắt trở nên rộng rãi. Nhiều năm như vậy ở trong ngõ Nê Bình, nhìn tới nhìn lui đều là tường đất, thiếu niên thích cảm giác trước mắt này, lên cao nhìn xa, ngàn dặm non sông đều ở dưới chân mình.

Tống Trường Kính khép bộ áo lông cáo cũ kỹ quý giá, hôm nay vị phiên vương này rất có hứng thú nói chuyện, đưa tay chỉ về một ngọn núi cao ở phía tây:- Ngọn núi kia tên là Phi Vân, sau này có thể được Đại Ly sắc phong thành một trong mười ngọn núi chính ngoài ngũ nhạc. Dựa theo quy tắc cũ do tổ tiên lưu lại, sẽ xuất hiện một vị sơn thần được ghi vào phần đầu gia phả, được đắp nặn tượng thần kim thân, đường đường chính chính hưởng thụ hương khói nhân gian, giúp Đại Ly trấn áp khí vận một vùng, không đến mức tản mát đi nơi khác, để tránh làm mướn không công cho nước láng giềng.

- Dân chúng trấn nhỏ chỉ khi đứng trên đỉnh núi Phi Vân, mới có thể nhìn thấy ngọn núi Long Đầu dưới chân chúng ta đây. Bởi vì núi Long Đầu được đại trận bảo vệ, người trần mắt thịt bình thường không nhìn thấy quang cảnh ở nơi này, đây cũng xem là một cơ duyên. Theo như tài liệu bí mật của dinh quan ghi chép, trong lịch sử đã có mấy người nhờ leo lên núi Long Đầu mà thành công rời khỏi vùng trời đất này.

Tống Tập Tân hỏi: - Vậy những người này có phải đều nổi bật xuất chúng, trở thành người có địa vị cao ở Đại Ly hoặc Đông Bảo Bình Châu chúng ta?

Tống Trường Kính cười nói:- Có hai người xông pha ở Đại Ly cũng không tệ, cách nhau chỉ ba mươi năm, một văn một võ, được đời sau khen là Đại Ly Song Bích (hai viên ngọc bích Đại Ly). Văn nhân sau khi chết được gọi là Văn Chính, võ nhân thì giành được phúc đức không nhỏ cho con cháu, đó là chức vị thống lĩnh cha truyền con nối.

- Tuy bản vương không có ấn tượng tốt với con cháu của hai người, nhưng với tình nghĩa giữa hai nhà và Đại Ly thì cũng phải miễn cưỡng chấp nhận. Dù sao nếu năm xưa không có bọn họ hợp sức ngăn cơn sóng dữ, họ Tống Đại Ly cũng không qua nổi cửa ải khó khăn lần đó.

Tống Tập Tân cảm nhận gió mát hiu hiu trên đỉnh núi, có một cảm giác muốn mọc cánh bay lên, hỏi:- Vậy những người khác thì sao?

Tống Trường Kính thở nhẹ ra một hơi, tinh thần càng khoan khoái, đè ép Khí Hải đang dâng trào trong cơ thể, giống như dùng một tay đè xuống một vầng mặt trời lớn đang từ từ dâng lên. Lúc này Tống Trường Kính rất khẳng định, chỉ cần mình bước ra cánh cổng lớn kia sẽ lập tức tiến vào cảnh giới thứ mười, được khen là điểm cuối của võ đạo.

Tất cả luyện khí sĩ dưới năm cảnh giới cao giao đấu với một vị đại tông sư đã bước đến điểm cuối võ đạo, gần như không có phần thắng, chỉ có bị nghiền ép đánh chết.

Tống Trường Kính ổn định tâm tình một chút, nói cho thiếu niên biết một sự thật không êm ả lắm:- Chết hết rồi. Bản vương đã từng tự tay giết chết một tên, khi đó bản vương vẫn chỉ là võ phu cảnh giới thứ bảy, còn tên kia là một kiếm tu tương đối khó giải quyết, hơn nữa đang trong thời kỳ đỉnh cao. Lần đó bản vương và hắn truy sát lẫn nhau bảy tám trăm dặm đường, cuối cùng tại một địa phương nhỏ gọi là cửa ải Bạch Hồ ở biên cảnh phía nam Đại Ly, bản vương đã đuổi kịp hắn. Sau khi đánh nát tất cả pháp khí bên người

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip