Chương 68: Thiên hạ có xuân
Pháp tướng to lớn của Tề Tĩnh Xuân trắng tinh lờ mờ, ngồi nghiêm trang phía trên lãnh thổ cuối phía bắc Đông Bảo Bình Châu.
Biển mây cuồn cuộn dâng trào, chậm rãi ép xuống, không ngừng đến gần đầu Tề Tĩnh Xuân.
Tề Tĩnh Xuân ngẩng đầu nhìn, cười thoải mái.
Trên biển mây có giọng nói uy nghiêm vang lên: - Tề Tĩnh Xuân, nên biết thiên đạo vô tư! Ngươi thân là môn sinh Nho gia, nảy sinh lòng trắc ẩn với động tiên Ly Châu, về tình có thể tha thứ được, nếu bây giờ hồi tâm chuyển ý thì vẫn còn kịp.
Kèm theo lời nói của vị tiên nhân trên trời này, giống như có từng tiếng sấm quay cuồng trong biển mây. Sấm chớp đùng đùng lóe lên rồi biến mất, không ngừng thẩm thấu ra dưới đáy biển mây.
Pháp đi theo lời.
Lại có một vị tiên nhân cười nhạo nói: - Nói nhảm với con mọt sách này làm gì! Muốn làm ra hành động vĩ đại đội trời đạp đất, trước tiên phải hỏi nắm tay của ta có cho phép hay không!
Đồng thời một bàn tay to lớn màu vàng ánh chụp xuống phía dưới, mây mù dày nặng bị gạt ra thành một lỗ thủng, một cột sáng chiếu xuống trước pháp tướng của Tề Tĩnh Xuân.
Phương Tây vang lên một tiếng niệm Phật, nói lời thương xót:- Tề thí chủ, niệm kinh tĩnh tâm, nhanh đến cõi Phật.
Tề Tĩnh Xuân trầm giọng nói: - Sau chiến dịch chém rồng, trấn nhỏ được hưởng thụ ba ngàn năm khí vận lớn, con cháu đời sau anh tài xuất hiện lớp lớp, chẳng qua là thủ đoạn chưa có mà đã vay ăn trước. Nhưng đã là quy củ do bốn vị thánh nhân lập ra, đám tu sĩ đầu tiên lựa chọn cắm rễ ở động tiên Ly Châu cũng không có dị nghị, Tề Tĩnh Xuân ta dĩ nhiên cũng không có tư cách nhúng tay vào chuyện này.
- Hôm nay thiên đạo muốn trấn áp vùng trời đất này, cứ việc tới đây, chỉ là đổi thành một mình Tề Tĩnh Xuân ta thay dân chúng trấn nhỏ chịu đựng kiếp nạn này. Thiên đạo và quy củ không hề mất đi mục tiêu, vì sao chư vị lại ngăn cản?
Tiên nhân chìa tay gạt biển mây thành một lỗ thủng cười lớn:- Ha ha, họ Tề kia, ngươi thật sự không biết nguyên do hay là đang giả ngây giả dại?
Chẳng biết từ lúc nào Tề Tĩnh Xuân đã vươn một tay ra, bàn tay nắm hờ hạt châu chứa động tiên nhỏ kia.
Có lẽ trong lòng bàn tay, trong động tiên, trong trấn nhỏ, quang cảnh đã từ ban ngày đột nhiên biến thành ban đêm một cách huyền diệu.
Lúc này bàn tay trắng như tuyết bảo vệ động tiên Ly Châu, giống như gặp phải thế công vô hình từ bốn phương tám hướng ập đến, kêu lên xì xì. Trên mu bàn tay liên tục bắn ra tung tóe, tràn ra những tia sét màu trắng. Không ngừng có “hoa tuyết” nhìn nhỏ như lông chim nhưng thực ra lại lớn như ngọn núi, từ mu bàn tay Tề Tĩnh Xuân tróc ra rơi xuống nhân gian, nhưng còn chưa rơi xuống đất đã tan thành mây khói.
Tiên nhân ngồi trên cao gần lỗ thủng ở biển mây, cao giọng cười nhạo nói: - Một nho sĩ cỏn con lại dám phản nghịch đại đạo, không biết lượng sức! Để bản tọa đùa với ngươi trước!
Nếu từ nơi rất xa ở Đông Bảo Bình Châu ngước mắt nhìn lên, hơn nữa có thể xuyên thấu pháp trận che giấu do tiên nhân hợp sức xây dựng, sẽ có thể mơ hồ nhìn thấy cảnh tượng vô cùng tráng lệ. Trong lỗ thủng to lớn xuyên qua biển mây, đầu tiên là lộ ra một điểm đen kéo thẳng xuống dưới, sau đó là một đoạn mũi kiếm, cuối cùng lộ ra toàn cảnh, đó
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền