ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kiếm Lai

Chương 69.

Chương 69: Màn đêm

Trấn nhỏ giống như gặp phải nhật thực trăm năm khó gặp, trong thoáng chốc đã trở nên tối đen, người người đưa tay không thấy năm ngón.

Cộng thêm từng pho tượng thần bên ngoài trấn nhỏ nổ tung như pháo, tiếng vang càng lúc càng dồn dập, đặc biệt chói tai khi trấn nhỏ đang yên tĩnh vì trời tối. Chuyện này càng khiến bách tính bình thường trong trấn nhỏ suy đoán sâu xa, liên tưởng đến những xe trâu xe ngựa chở con cháu nhà giàu lúc trước, dân chúng trong những con ngõ đều thấp thỏm lo âu.

Trong những bức tường cao của bốn họ mười tộc cũng không ngoại lệ, mỗi khi có đầy tớ nha hoàn tự ý treo đèn lồng lên cao, lập tức sẽ bị lớn tiếng quở trách. Thậm chí một số quản sự gia tộc tính khí nóng nảy còn đập rớt những đèn lồng kia ngay tại chỗ, sau đó đạp nát, sắc mặt dữ tợn, nhìn chằm chằm vào những tôi tớ trong phủ vốn có ý tốt kia giống như nhìn kẻ thù.

Bên phía tiệm rèn, Trần Bình An đang cùng Ninh Diêu ngồi ở miệng giếng ăn cơm trưa. Sau khi trời tối, mặc dù Trần Bình An cảm thấy kỳ lạ, nhưng cũng không làm chậm trễ việc hắn cúi đầu nuốt cơm.

Cơm nước ở tiệm rèn khá tốt, mỗi bữa ăn những người làm công dài hạn và ngắn hạn đều được chia một miếng thịt kho béo ngậy khoảng bằng ngón trỏ, cộng thêm một môi nước canh. Cơm thì bao đủ nhưng thịt chỉ có một miếng, sức ăn của Trần Bình An lại chừng hai tô cơm. Cho nên mỗi lần được chia một miếng thịt từ chỗ sư phụ đầu bếp, vì có nước canh nên tô thứ nhất thường chỉ ăn cơm chứ không động đến thịt. Ăn đến cuối cùng miếng thịt kho kia sẽ từ phía trên dần dần trượt xuống đến đáy tô, sau đó chạy đi bới tô cơm thứ hai, lúc này mới giải quyết miếng thịt kia sạch sẽ lưu loát.

Mỗi lần Ninh Diêu nhìn thấy Trần Bình An ăn cơm như vậy đều cảm thấy buồn cười.

Nguyễn Tú lại không giống như Ninh Diêu, ánh mắt thiếu nữ áo xanh nhìn về Trần Bình An giống như viết mấy chữ lớn “người đồng đạo”.

Lúc này một tay Trần Bình An bưng tô trắng đã trống không, một tay cầm đũa, cố sức nhìn quanh, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy cảnh tượng cách hai ba trượng.

Mấy ngày gần đây ngoại trừ làm trâu làm ngựa cho tiệm rèn của Nguyễn sư phụ, Trần Bình An còn chừa ra ba canh giờ để luyện tập đi thế, ban ngày một canh từ giờ Ngọ đến giờ Mùi, buổi tối hai canh từ giờ Hợi đến giờ Sửu.

Đến sau này Trần Bình An vừa thử đi thế vừa dùng mười ngón tay kết thủ ấn, nhưng hắn phát hiện làm như vậy sẽ khiến mình hít thở không thông suốt, bước chân càng bất ổn, cho nên dứt khoát từ bỏ. Vào thời gian rảnh giữa buổi làm, thừa lúc người ta không chú ý, Trần Bình An mới rèn luyện thủ ấn để tăng cường thân thể. Thực ra đối với hắn, chẳng qua là đổi nung gốm nặn phôi trước đây thành thế đứng thủ ấn trong Hám Sơn phổ mà thôi.

Từ giờ Ngọ đến giờ Mùi thì luyên tập đi thế, lúc đầu Ninh Diêu còn thỉnh thoảng theo đuôi ra vẻ chỉ điểm, sau mấy lần thì không xuất hiện nữa. Trần Bình An không muốn rước lấy lời đồn vô căn cứ, ban ngày luyện quyền một canh giờ sẽ chạy dọc theo hạ du khe suối nhỏ, cách xa tiệm rèn một dặm mới bắt đầu luyện tập, tới lui một chuyến có thể đi xấp xỉ mười dặm đường.

Đối với Trần Bình An thì đây xem như là một nếp sống mới vững bền.

Lúc này Ninh Diêu đang ngồi ở

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip