Chương 71: Thích một chút
Vẻ mặt Trần Bình An ngơ ngẩn rời khỏi nhà, bước ra sân nhỏ, ngẩng đầu nhìn mặt trời chói chang trên không, tầm mắt rất rõ ràng. Bầu trời giống như phôi gốm bóc ra từng lớp màu men, sáng bóng khiến người ta yêu thích.
Trần Bình An bỗng phát giác hô hấp của mình hơi đình trệ, bèn ngồi xuống ngưỡng cửa, nín thở tập trung, mười ngón tay kết thành thủ ấn thế quyền.
Sau một nén nhang Trần Bình An mới cảm thấy khí tức ổn định thông suốt. Hắn vừa định đứng lên, khóe mắt nhìn lướt qua, lại đặt mông ngồi xuống ngưỡng cửa, trợn to hai mắt. Chẳng biết từ lúc nào lại có một khối đá đen nằm yên lặng nơi góc sân, đó là đá mài kiếm tốt nhất trên thế gian, Trảm Long Đài.
Trần Bình An vội vàng đứng dậy bước nhanh tới, ngồi xuống cẩn thận xem xét. So với bệ đá dưới chân tượng thần Thiên Quan đổ nát trước đó, khối đá này giống như bị người ta dùng dao cắt đậu hủ, một dao thẳng xuống gọn gàng chia ra làm hai. Trần Bình An xoa cằm, đổi vị trí từng chút một, chuyển sang hướng khác ngồi xuống, đi một vòng đông nam tây bắc. Khi cái mông trở lại vị trí ban đầu, hắn càng xác định đây chính là cái bệ dưới chân pho tượng thần “Bồ Tát gật đầu” kia.
Chuyện này khiến Trần Bình An hoảng hốt. Mặc dù Ninh cô nương thích nói mấy câu khẩu khí hùng hồn, nhưng khi trầm tĩnh khoanh tay thì những lời nàng nói chắc chắn đều không phải giả. Nàng nói Trảm Long Đài rất kiên cố, chỉ có đại kiếm tiên trả giá lớn mới chém ra được, Trần Bình An tin chắc điều này. Vậy khối Trảm Long Đài này tự mình mọc chân, sau đó chạy thẳng đến nhà Trần Bình An hắn à?
Hôm nay Trần Bình An đã biết trên đời thật sự có thần tiên quỷ quái, còn có ma núi yêu tinh nhiều vô số kể, nhưng đá thành tinh thì khả năng không lớn chứ? Hơn nữa nó chạy đến nhà ai cũng có thể hưởng phúc, còn chạy vào nhà mình ngoại trừ chịu tội thì có thể làm gì, có yêu tinh đá ngốc như vậy sao?
Trần Bình An thử dò hỏi: - Này, ngươi có thể nói chuyện không? Hoặc là có thể hiểu ta nói gì không?
Đương nhiên không thể.
Thiếu niên nghi thần nghi quỷ lắc lắc đầu, không thể xác định được.
Có lẽ là do cõi mộng trước đó quá chân thật, đến bây giờ Trần Bình An vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, nhìn cái gì cũng cảm thấy kỳ lạ.
Rất nhiều chuyện nhỏ trước đây không suy nghĩ sâu xa, bây giờ móc nối lại với nhau dường như trong thoáng chốc trở nên thông suốt.
Tề tiên sinh nói trên đời có rất nhiều chuyện không thể suy nghĩ theo lẽ thường. Ninh Diêu cũng nói trời đất bên ngoài muôn màu muôn vẻ. Dù là lão Diêu cũng đã từng nói rất nhiều chuyện linh tinh, chỉ riêng việc lên núi đơn giản cũng có đủ loại học vấn. Chẳng hạn như mấy cái đôn gỗ già nua không nổi bật kia có thể là ghế ngồi của sơn thần, không thể ngồi được. Còn nói núi non trên đời dù lớn hay nhỏ đều có chung nguồn gốc, chỉ là phân chia ông cháu mà thôi.
Lúc này Trần Bình An đột nhiên rất hiếu kỳ muốn biết làm thế nào mới có thể nhìn thấy toàn cảnh động tiên Ly Châu chứa trấn nhỏ. Có phải chỉ khi leo lên đỉnh núi cao hơn cả núi Phi Vân kia mới có thể nhìn không bỏ sót?
Trần Bình An ngừng suy nghĩ, cúi đầu nhìn khối đá màu đen kia, muốn mang nó đến tiệm rèn, Ninh cô nương nhất định sẽ dùng được khối đá mài kiếm này. Còn như đến
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền