Chương 70: Trời sáng
Quang cảnh trấn nhỏ hôm nay giống như một khối sa bàn mà tướng soái Đại Ly sai người chế tạo, chiến sự đã hạ màn nên không cần nó nữa, bèn dùng vải đen tùy ý che lại.
Trần Bình An thắp một ngọn đèn dầu trong nhà mình, bắt đầu kiểm kê gia sản. Ba túi tiền đồng kim tinh, bao gồm tiền cung dưỡng, tiền đón xuân và tiền trấn áp. Một túi là do hoàng tử Đại Tùy tặng, nói là cảm tạ vì khiến hắn gặp được con cá chép màu vàng kia. Hai túi khác do Cố Xán để lại, xem như là tiền mua cá chạch.
Còn về hai túi tiền mà Trần Đối đền đáp, trên đường rời núi Trần Bình An đã xin Trần Đối chuyển cho Lưu Tiện Dương. Trần Đối mặc dù nghi hoặc nhưng cũng không từ chối. Có lẽ vì ngạc nhiên trước lựa chọn của thiếu niên ngõ hẹp, cũng có thể là do sau khi tế tổ thành công tâm tình vui vẻ, lần đầu tiên Trần Đối lộ vẻ tươi cười, ôn hòa nói một vài lời tâm huyết. Cô bảo Trần Bình An cứ yên tâm, bởi vì lời hứa của con cháu dòng chính họ Trần Dĩnh Âm còn đáng giá hơn hai túi tiền đồng kim tinh.
Trần Bình An nghe vậy thì nửa tin nửa ngờ, không dám tin hoàn toàn. Có điều sau khi Ninh Diêu nghe nói đến “con cháu dòng chính họ Trần Dĩnh Âm”, bèn lén bảo Trần Bình An cứ yên tâm.
Tề tiên sinh hai lần tặng con dấu, tổng cộng là bốn con. Hai con dấu đầu tiên là “Tĩnh Tâm Đắc Ý” và “Trần Thập Nhất”, được làm từ đá mật rắn do Tề tiên sinh cất riêng. Hai con dấu sau là Tề tiên sinh dùng đá mật rắn mà Trần Bình An tặng, khắc chữ theo hình, một chữ tiểu triện và một chữ lệ. Trùng hợp là hai con dấu có thể ghép lại thành một bức tranh non xanh nước biếc, một bên vững chắc còn một bên mềm mại. Tề tiên sinh phân biệt khắc lên hai chữ “Sơn” và “Thủy”, theo quan điểm của Ninh Diêu thì đại khái có thể gọi là một đôi “Sơn Thủy ấn”.
Trần Bình An đặt ba tờ giấy viết hai phương thuốc của Lục đạo trưởng lên bàn.
Ninh Diêu từng ghét chữ của Lục đạo trưởng tẻ nhạt vô vị, chẳng có cá tính, tài hoa, trần gian hay tiên phật gì cả. Giống như cử nhân tú tài của vương triều thế tục, vì khoa cử công danh mà chấp hành kiểu chữ tiêu chuẩn, quy quy củ củ, vô cùng thấp kém.
Trần Bình An dĩ nhiên không nhìn ra ý vị sâu cạn, trình độ cao thấp trong chữ viết của đạo trưởng trẻ tuổi, cũng sẽ không vì Ninh Diêu đánh giá không cao mà xem thường ba tờ giấy này. Hơn nữa trước khi đi Lục đạo trưởng đã chính miệng nói, ở trấn nhỏ rất khó mua sách đọc chữ, Trần Bình An muốn học chữ thì có thể bắt đầu từ phương thuốc của hắn.
Lúc này Trần Bình An cẩn thận cầm tờ giấy cuối cùng lên. Trước đó xem qua bốn chữ “Lục Trầm Sắc Lệnh” màu đỏ thẫm được con dấu in lên trang cuối, hắn cũng không có suy nghĩ sâu xa gì, nhưng hôm nay mình cũng có đến bốn con dấu, liền cảm thấy mấy chữ nhỏ kia rất thân thiết đáng yêu. Trần Bình An nghĩ đến sau này trong túi mình có tiền dư, sẽ mua sách cất riêng trong nhà, sau đó dùng con dấu “Trần Thập Nhất” nhẹ nhàng đóng một chữ đỏ vào trang tựa đề hoặc trang cuối. Nghĩ đến đây hắn lại không nhịn được nhếch miệng tươi cười.
Nhưng rất nhanh Trần Bình An lại cảm thấy khó xử, đã có con dấu nhưng còn cần mực đóng dấu. Tiệm Áp Tuế chuyên bán bánh ngọt ở ngõ Kỵ Long, kế bên nó
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền