Chương 73: Người gỗ
Trần Bình An ăn mứt quả đã gần mười năm chưa được thưởng thức, vác nhánh hòe trở về ngõ Nê Bình. Khi đi qua một ngôi nhà còn tồi tàn hơn nhà tổ của mình, trong lòng hắn cảm thấy xấu hổ, nghĩ thầm có nên mượn ít bạc của Nguyễn sư phụ, sửa lại ngôi nhà này trước hay không.
Tuy rằng từ nhỏ đã sống ở ngõ Nê Bình, nhưng Trần Bình An chưa từng thấy nhà này có người cư trú. Lúc trước truy đuổi đánh giết với con vượn Bàn Sơn trên nóc nhà, Trần Bình An cố ý lừa gạt lão đến đây, khiến cho nóc nhà bị con vượn già đạp ra một lỗ thủng lớn.
Hắn cảm thấy cần phải chịu trách nhiệm về chuyện này, nếu không về sau ngôi nhà này khó tránh khỏi gió táp mưa sa, chịu khổ chịu tội. Ngôi nhà vốn có thể chống đỡ được thêm hai ba chục năm, bây giờ e rằng ngay cả năm năm cũng không chịu nổi, xà cột trong nhà sẽ mục nát rất nhanh.
Điểm này rất giống với thân thể Trần Bình An bị Thái Kim Giản cưỡng ép “Chỉ Điểm”, đều là cảnh ngộ tám bề lọt gió. Cho nên hắn càng ưu sầu lo lắng, thầm nghĩ dù thế nào cũng phải sửa lại ngôi nhà vô chủ này, không cần đến mức ngay ngắn khí phái nhưng cũng phải vững chắc kiên cố.
Trần Bình An cũng đã nghĩ đến chuyện lấy ra một đồng tiền kim tinh, tìm người khác đổi thành vàng thật bạc trắng hay tiền đồng bình thường, chẳng hạn như lão Dương ở tiệm Dương gia, hoặc là Nguyễn sư phụ ở tiệm rèn. Nhưng hắn có một trực giác, tiền đồng kim tinh là thứ chỉ có thể gặp chứ không thể cầu, dùng một đồng thì ít đi một đồng. Còn như bạc và tiền đồng bình thường, tới chỗ nào cũng có thể kiếm được, chẳng qua là dốc sức nhiều hay ít mà thôi.
Cho nên hắn quyết định hỏi mượn Nguyễn sư phụ trước, nếu không mượn được thì mới dùng đến tiền đồng kim tinh. Tiếc thì có tiếc, nhưng vấn đề trước mắt đã vô cùng cấp bách, không thể giả vờ như không nhìn thấy, hắn rất ngại mắc nợ người khác.
Trần Bình An trở lại nhà, đặt nhánh hòe do tiểu cô nương kia tặng dựa nghiêng vào tường. Khối đá mài kiếm giá trị liên thành kia vẫn còn nằm trong sọt, nhưng dĩ nhiên sẽ không quang minh chính đại ném trong sân như vậy, đã được Trần Bình An mang vào trong nhà.
Nếu không phải thời gian gấp rút, hắn còn muốn đào một cái hố sâu một trượng trong sân, chôn khối đá mài kiếm không nổi bật nhưng đáng giá kia xuống. Trảm Long Đài, chỉ nghe tên thôi đã cảm thấy quý giá hơn ba túi tiền đồng kim tinh kia rồi.
Trần Bình An nghe được tiếng gà kêu ở nhà kế bên. Khi Tống Tập Tân và Trĩ Khuê rời khỏi trấn nhỏ, không có thời gian quan tâm đến gà mẹ và gà con trong lồng, có lẽ lúc này đã đói rồi. Hắn đi vào nhà cầm xâu chìa khóa kia lên, lại lấy một nắm gạo trong nhà mình, đi sang nhà kế bên, mở lồng gà ra, ngồi xuống rải gạo từ kẽ ngón tay cho gà ăn.
Sau đó hắn mở cửa nhà bếp, muốn xem thử có lương thực dư như thóc gạo gì đó hay không, để tránh bị nổi mốc hư hỏng uổng phí. Kết quả khi vào nhà bếp lại khiến Trần Bình An mở rộng tầm mắt, bên trong có một lu gạo lớn, chỉ mở nắp ra nhìn đã khiến hắn thấy no rồi. Trong tủ có đủ nồi chén gáo chậu, trên vách tường còn treo một hàng chân giò và cá khô, tất cả đều được dọn dẹp gọn gàng sạch sẽ, đồ vật lớn nhỏ hỗn tạp nhưng không lộn xộn.
Trần
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền