ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kiếm Lai

Chương 74.

Chương 74: Rồng lửa vào nước

Trần Bình An trở lại tiệm rèn, sau khi làm việc, thừa dịp nghỉ ngơi lúc ăn cơm, hắn bưng chén đi tìm Nguyễn sư phụ và Nguyễn cô nương đang ngồi cùng nhau dưới mái hiên. Trần Bình An nói là muốn mượn tiền, có thể phải cần mười lăm mười sáu lượng bạc. Nguyễn Cung thậm chí không hỏi Trần Bình An lý do mượn tiền, lập tức dừng đũa, liếc xéo thiếu niên giày cỏ, phun ra hai chữ:- Cút đi.

Trần Bình An vội vàng bỏ chạy.

Nguyễn Tú nhíu mày nói: - Cha, người không thể nói chuyện nhẹ nhàng sao?

Nguyễn Cung hừ lạnh nói:- Không đánh hắn xem như nhẹ nhàng lắm rồi.

Nguyễn Tú bênh vực:- Người ta gian nan vất vả làm học đồ cho cha, tiền công không lấy một đồng nào. Trong quãng thời gian trời tối, mọi người đều ở trong nhà ngủ say hoặc tán gẫu, chỉ có Trần Bình An vẫn chuyển đất trong giếng, làm hết việc này đến việc kia, không hề ngồi chơi. Trong thời gian này ai là người làm việc cần mẫn nhất, cha, trong lòng người không biết à? Cha tự hỏi lương tâm xem, người ta mượn cha mười lăm mười sáu lượng bạc thì có gì quá đáng?

Nguyễn Cung sầm mặt không nói gì, nghĩ thầm chính vì trong lòng cha hiểu rất rõ, cho nên mới muốn chém chết tên khốn khiếp đào chân tường này.

Nếu thiếu niên này có tu vi bản lĩnh như con vượn Bàn Sơn núi Chính Dương, cha đã sớm học theo Tề Tĩnh Xuân đánh cho hắn gần chết mới sảng khoái. Nhưng vừa nghĩ đến đây Nguyễn Cung lại cảm thấy chán ngán thất vọng, cho dù mình từ bỏ thân phận thánh nhân của vùng trời đất này, thắng được con vượn Bàn Sơn là chuyện đương nhiên, nhưng muốn dùng một cước phân định thắng bại như Tề Tĩnh Xuân hiển nhiên là không thể.

Nguyễn Cung đành phải tự an ủi, mặc dù trên danh nghĩa mình là kiếm tu Binh gia, nhưng thứ mà mình theo đuổi thật sự không phải là mạnh yếu cao thấp, xông trận chém giết, mà là trở thành thợ đúc kiếm đứng đầu trong thiên hạ này. Đúc ra một thanh kiếm sống có hi vọng hình thành linh tính, khiến cho trong trời đất có thêm một sinh linh thật sự có sống có chết, có thể tu hành, có thể luân hồi, thậm chí có thể theo đuổi đại đạo.

Nguyễn Cung để chén đũa xuống, ngẩng đầu nhìn lên trời, bỗng dưng mắng chửi:- Thật cho rằng sau khi Tề Tĩnh Xuân chết, các ngươi có thể coi trời bằng vung sao? Quy củ của ta đã nói rõ với các ngươi, bây giờ các ngươi đã không tuân thủ, vậy thì hãy thể hiện bản lĩnh không cần tuân theo quy củ, nếu không có thì chết đi.

Nhìn thấy bốn phía không người, Nguyễn Cung đang ngồi xổm bỗng vọt lên, giống như một cầu vồng trắng bắn khỏi mặt đất, bay về hướng biển mây trên cao.

Trên biển mây có mấy cô gái phu nhân mặc lễ phục cung đình và một người đàn ông áo gấm đai ngọc, dắt tay nhau bay trên trời, cười cười nói nói, đều là thần tiên phong lưu tiêu sái, thỉnh thoảng nhìn xuống toàn cảnh động tiên Ly Châu ngày xưa, có thể nói là cười nói ra gió đúng như ý nghĩa.

Sau một tiếng vang lớn, một vị phu nhân cài trâm vàng ung dung nho nhã đầu bỗng nổ tung. Sau đó là một thiếu nữ xinh đẹp bên cạnh bà ta đầu cũng nở hoa. Theo thứ tự nam nam nữ nữ không ai ngoại lệ.

Thân hình Nguyễn Cung lơ lửng trên biển mây ánh sáng vàng rực rỡ, ánh mắt sắc bén nhìn quanh, cười lạnh nói:- Thế nào, chỉ dùng đám tôm tép như vậy đến thăm dò giới hạn của Nguyễn Cung ta, có phải quá xem thường người

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip