ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kiếm Lai

Chương 80.

Chương 80: Rời núi

Sau khi Trần Bình An rời núi, trước tiên đi đến tiệm rèn. Lúc đi qua cầu vòm đá, hai tay thiếu niên chắp trước ngực, cúi đầu bước nhanh đi, vẻ mặt rất nghiêm trang thành khẩn, nhỏ giọng nói: - Lão thần tiên có gì từ từ nói, nhất định đừng đánh người. Nếu có yêu cầu gì thì cứ báo mộng cho tôi vào buổi tối, tốt nhất đừng báo vào ban ngày, tôi sợ lắm.

May mắn khi Trần Bình An đến bên kia cầu vòm đá vẫn bình yên vô sự, lập tức mặt mày hớn hở, nhảy nhót tung tăng đi tìm Nguyễn sư phụ và Nguyễn Tú.

Thiếu niên không biết mùi sầu lo.

Nguyễn Cung vẫn tiếp đãi Trần Bình An dưới mái hiên, mỗi người một chiếc ghế trúc nhỏ. Nguyễn Tú đứng sau lưng cha nàng, vẻ mặt không giấu được niềm vui.

Nguyễn Cung nhìn thấy thiếu niên giày cỏ khắp người đầy bụi đất, cẩn thận đặt cái gùi xuống trước người, lại nhẹ nhàng từ phía dưới cái gùi chứa thảo dược moi ra túi vải chứa hai tấm bản đồ địa thế núi sông, lúc đưa cho ông ta còn áy náy nói: - Lúc trèo lên núi Khiêu Đăng, đường núi bị một thác nước lớn ngăn trở. Tôi bèn tìm một nơi ở gần đầm sâu dưới thác nước để giấu cái gùi, còn dựng một cái giá gỗ nhỏ để che gió che mưa. Không ngờ leo đến đỉnh thác nước không lâu thì trời lại đổ mưa, nước mưa thật sự quá lớn. Đến khi tôi vội vàng leo xuống, giá gỗ quả nhiên đã bị ép sụp, cái gùi và túi vải đều bị nước mưa thấm ướt. May mà hai tấm bản đồ được bọc trong giấy dầu khá kín, chờ mặt trời xuất hiện tôi mới lấy ra xem thử, chỉ có góc bản đồ bị ướt một chút, nhưng phơi khô xong vẫn có dấu vết rõ ràng...

Nguyễn Cung mở túi vải và giấy dầu ra, phát hiện hai tấm bản đồ vẫn gần như hoàn hảo, một chút hao tổn kia xem như không đáng kể. Hơn nữa đây chỉ hai tấm bản đồ sao chép mà thôi, cho nên phía quan giám sát làm gốm và huyện nha Long Tuyền cũng không định lấy về. Nhưng Nguyễn Cung cũng không muốn dùng chân tướng này để an ủi Trần Bình An, ông ta liếc nhìn thiếu niên lo lắng bất an đứng trước mặt mình, hỏi:- Trời mưa lớn lại leo lên leo xuống thác Long Thu ở núi Khiêu Đăng, ngươi muốn chết à?

Trần Bình An chỉ cười không nói gì.

Nguyễn Cung phất tay ra hiệu cho thiếu niên ngồi xuống, đừng đứng trước mặt mình làm chướng mắt.

Trần Bình An ngồi xuống chiếc ghế trúc nhỏ màu xanh đáng yêu kia. Sau khi trả hai tấm bản đồ lại cho Nguyễn sư phụ, cả người hắn giống như trút được gánh nặng. Trên đường nếu không phải sợ làm hỏng hai tấm bản đồ quý giá kia, chuyến này hắn vào núi rời núi ít nhất có thể tiết kiệm được ba bốn ngày.

Hơn nữa nhiều ngày nhờ cậy hai tấm bản đồ này như vậy, thiếu niên luôn nhớ tình bạn cũ, sâu trong lòng cũng không nỡ rời chúng. Mỗi lần trời quang mây tạnh, lên cao nhìn xa, Trần Bình An đều thích chọn một nơi tầm mắt rộng rãi nhất, sau đó trải hai tấm bản đồ ra, ngước mắt nhìn về núi sông phía xa, lại cúi đầu nhìn xuống bản đồ.

Hơn nửa tháng nay, hắn chưa từng cảm thấy cuộc sống của mình phong phú như vậy.

Nguyễn Cung đột nhiên nhẹ nhàng vứt hai tấm bản đồ kia cho Trần Bình An:- Ghế dựa cũng không tệ, sau này làm thêm hai cái, bản đồ coi như là thù lao của ngươi.

Mặc dù Nguyễn Cung vẫn không thích thiếu niên ngõ Nê Bình này, nhưng không đến mức vì vậy mà phủ định tất cả về

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip