Chương 81: Quốc sư
Nhìn thiếu niên cười híp mắt, Trần Bình An lại cảm thấy khẩn trương, thân thể căng thẳng, hoàn toàn không tự chủ được.
Khi trước liều mạng với Thái Kim Giản và Phù Nam Hoa, thực ra Trần Bình An càng đến gần bọn họ thì tâm càng như nước lặng. Cho dù sau đó chiến đấu với con vượn Bàn Sơn núi Chính Dương, cuối cùng bị đuổi giết, nhưng ngay từ đầu hắn đã sẵn sàng đón nhận cái chết. Mặc dù nghĩ lại vẫn còn sợ, nhưng lúc giao thủ bất kể tình cảnh nguy hiểm thế nào hắn cũng không khẩn trương, đương nhiên cũng có thể là không có thời gian quan tâm đến.
Một lần khẩn trương duy nhất mà hắn nhớ kỹ, đó là lúc chiến đấu với bạn cùng lứa Mã Khổ Huyền ở mộ thần tiên, hai bên thực lực tương đương, khi đó lòng bàn tay Trần Bình An đã đầy mồ hôi.
Sự khẩn trương đến từ trực giác nhạy bén gần như bản năng của Trần Bình An. Thôi Sàm dường như cũng không bất ngờ với chuyện này.
Tại núi sứ cũ Thôi Sàm đã dám lên tiếng khiêu khích lão Dương sâu không thể lường, đương nhiên không phải chỉ cố làm ra vẻ, nếu không thì cũng không đến mức khiến thánh nhân Binh gia Nguyễn Cung đã bước vào tầng mười một cũng phải e ngại.
Nhìn thiếu niên giày cỏ không che giấu được sự căng thẳng, Thôi Sàm vờ như không thấy. Hắn dời mắt đi, nhìn về miếu Đại Học Sĩ vốn có ngọn nguồn với kinh thành Đại Ly, vươn một ngón tay ra, vẻ mặt vẫn nhiệt tình ân cần giải thích: - “Đương Nhân Bất Nhượng” của Nho giáo, “Hi Ngôn Tự Nhiên” của Đạo giáo, “Mạc Hướng Ngoại Cầu” của Phật giáo, “Khí Xung Đấu Ngưu” của Binh gia, bốn tấm biển mười sáu chữ, ẩn chứa thần ý dồi dào của người viết. Còn có bốn vị thánh nhân tam giáo nhất gia ban đầu lập ra quy củ ở đây, bọn họ cố ý lưu lại chỗ này một phần khí số. Ngươi có nhìn thấy đồ vật trong tay vị thị lang đại nhân kia không, đó là thứ chuyên dùng để dập chữ, mục đích là muốn bóc từng lớp tinh khí thần trong những chữ kia. Lần dập chữ đầu tiên chắc chắn là gần giống với “bản gốc” nhất, càng về sau thì sẽ càng khác xa bản gốc nguyên dạng, giá trị đương nhiên cũng nhỏ hơn. Ta cảm thấy ngoại trừ bốn chữ “Mạc Hướng Ngoại Cầu” có thể miễn cưỡng chịu được sáu lần, ba tấm biển còn lại e rằng không chịu nổi bốn lần. Nhất là “Khí Xung Đấu Ngưu” của Binh gia, có hai chữ dường như đã chết cách đây không lâu, cho nên sau hai lần là có thể chấm dứt rồi.
Trần Bình An hơi kinh ngạc, hóa ra trong này còn có nhiều đường lối như vậy, chữ không chỉ được in trong sách vở, viết câu đối xuân treo lên tường, hoặc là khắc tên người đã mất vào mộ bia.
Hắn bỗng dưng nhớ tới con dấu mà Tề tiên sinh tặng, cùng với phương thuốc của Lục đạo trưởng trẻ tuổi.
Thôi Sàm tiếp tục nói:- Những tờ giấy dùng để dập chữ kia rất quý giá, mỗi tờ đều dày như mảnh gỗ, là bảo bối đặc biệt của Chân Cáo tông Đạo giáo ở châu khác, tên là “giấy phong lôi”. Lúc viết chữ ngòi bút và tờ giấy ma sát sẽ phát ra tiếng sấm gió. Trong kho của hoàng đế bệ hạ chúng ta cũng không có nhiều, bình thường vốn không nỡ dùng, chỉ thỉnh thoảng lấy ra khen thưởng cho đại thần có công, hoặc là cuối năm ban thưởng cho một nha môn trong sáu bộ. Cho nên lần này Lễ bộ đã quyết tâm phải lấy được những chữ kia. Vị Ngô đại nhân tiền đồ rộng lớn này của chúng ta tâm tư quá
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền