Chương 86: Người đồng đạo
Trong nhà tổ Viên gia ở ngõ Nhị Lang, Thôi Sàm cả người đầy máu ngồi trên ghế dựa, hai tay kết thành Bảo Bình ấn, gian nan bảo vệ túi da này không để tan vỡ.
Đây không chỉ là vì túi da này rất khó tìm được, còn là vì thân thể này giống như một lồng giam khóa hồn phách của hắn lại. Trong thời gian ngắn, đừng nói là thần hồn từ kinh thành Đại Ly đi đến núi sông Long Tuyền giống như trước kia, một khi thân thể bị hủy diệt hắn sẽ hoàn toàn trở thành hồn phách phân ly, giống như người tàn khuyết, cả đời suy sụp thành cá tôm trong vũng bùn dưới đáy năm cảnh giới trung. Những lang sói hổ báo trước kia nơm nớp lo sợ nằm rạp dưới chân hắn, hôm nay muốn giết hắn sẽ dễ như trở bàn tay.
Mặc dù thể xác và tinh thần đều bị thương nặng, nhưng sau khi Thôi Sàm nhổ ra một ngụm máu, vẫn chống lên tay vịn của ghế, tay chân run rẩy đứng dậy. Trong lòng hắn biết rõ, càng như vậy thì càng không thể nằm xuống nghỉ ngơi. Hắn ngẩng đầu nhìn lên cửa sổ mái nhà, nơi đó đã từng có giọng nói của thánh nhân Binh gia Nguyễn Cung truyền xuống, chỉ là lúc này hắn đã mất đi pháp thuật thần thông để trò chuyện với Nguyễn Cung.
Thôi Sàm nói với giọng khàn khàn: - Đi ra.
Một thiếu niên tướng mạo tinh xảo không tì vết từ phòng bên mở cửa bước ra, vẻ mặt sợ hãi đi đến trước người Thôi Sàm, không biết phải làm gì.
Thôi Sàm tín nhiệm gián điệp tử sĩ của hắn ẩn nấp trong trấn nhỏ, nhưng chỉ tin tưởng sự trung thành của bọn họ với quốc sư Đại Ly là mình, lại hoàn toàn không yên tâm với thực lực của bọn họ. Hắn không hi vọng bọn họ có thể hộ tống mình bình yên trở lại kinh thành, nói không chừng còn chưa ra khỏi trấn nhỏ, một quân cờ nào đó mà Tống Trường Kính hoặc cô ả kia sắp xếp trong bốn họ mười tộc sẽ thừa cơ hành động.
Cho nên hắn ra lệnh cho thiếu niên:- Đến tiệm rèn tìm Nguyễn sư, mời ông ta tới đây một chuyến. Cứ nói thẳng là Thôi Sàm ta có chuyện cầu ông ta, sẵn lòng làm một vụ mua bán lớn với ông ta, có liên quan đến chuyện sắc phong sơn thần núi Thần Tú. Đừng quên là phải mời. Nếu Nguyễn Cung không chịu tới, về sau ngươi cũng không cần trở lại ngôi nhà này nữa. Một chút âm hồn tạm thời được ta thu gom sắp đặt trong cơ thể ngươi, không chịu nổi mấy ngày dương khí gió mạnh bào mòn.
Sắc mặt trắng thiếu niên như tuyết, gắng sức gật đầu.
Thôi Sàm chán nản ngồi xuống ghế dựa, dặn dò: - Sau khi ra cửa vẻ mặt hãy tự nhiên một chút, đừng ủ rũ giống như chết cha chết mẹ, nếu không kẻ ngốc cũng biết ta đã xảy ra chuyện.
Thiếu niên rụt rè gật đầu, bước nhanh rời đi.
Thật là buồn cười, suy sụp đến mức phải hạn chế phạm vi hoạt động, khóa kín lối ra của hồn phách, bây giờ còn phải giúp đỡ tu bổ, làm thợ may cho lồng giam này.
Nhưng Thôi Sàm vừa nhắm mắt lại, tiếng bước chân quen thuộc bỗng vang lên. Hắn lập tức mở mắt ra, đang muốn lớn tiếng trách mắng con rối làm việc không ra hồn này.
Nhưng khi nhìn thấy vị khách không mời bên cạnh thiếu niên bằng sứ, hắn lập tức đổi sắc mặt, cười nói với thiếu niên:- Mang một cái ghế tới đây cho Dương lão tiền bối, bưng thêm một ly trà nữa.
Ông lão rít thuốc lá, một tay đặt phía sau người, nhìn sang chung quanh, cũng không nhìn tới thiếu niên quốc sư dáng vẻ thê thảm,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền