ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kiếm Lai

Chương 87. Lão sư nhỏ

Chương 87: Lão sư nhỏ

Nếu Trần Bình An chỉ có một mình, cho dù vác nặng thì một ngày đi trăm dặm đường núi cũng không khó, hơn nữa trên đoạn đường này dĩ nhiên cần phải vượt suối qua khe, trèo dốc leo vách. Cho nên lần này hắn dẫn theo tiểu cô nương mặc áo bông đỏ đi rất ung dung, đến nỗi trong lúc rãnh rỗi lại bắt đầu luyện tập đi thế. Bởi vì có Lý Bảo Bình bên cạnh, hắn cũng không tập trung hết sức lực và tinh thần vào quyền thế, mà là vận chuyển một cách khá tự nhiên. Thậm chí vì chiếu cố Lý Bảo Bình, hắn còn phải cố gắng giảm tốc độ đi thế và khoảng cách của bước chân. Điều này khiến cho Trần Bình An rất vất vả mới tìm được cảm giác bí quyết, trong thoáng chốc lại giống như bị đánh về nguyên hình, trở nên không lưu loát.

Lúc này hai người đã đi được khoảng hai mươi dặm đường. Lý Bảo Bình giống như thừa hơi sức, không hề tỏ ra mệt nhọc khó chịu. Tiểu cô nương chỉ đưa tay lau mồ hôi trán, hỏi: - Tiểu sư thúc, anh đang luyện quyền sao?

Trần Bình An dừng động tác, gật đầu nói: - Đúng vậy.

Lý Bảo Bình lại hỏi:- Vậy anh có biết bộ quyền pháp mà mình luyện, căn bản của thế đứng, kinh huyệt ngọn nguồn nằm ở đâu không?

Trần Bình An không hiểu:- Nghĩa là sao? Anh chỉ biết trên người có rất nhiều khiếu huyệt. Sở dĩ anh có thể nhận biết mấy trăm chữ, chủ yếu là vì nhớ được tên của những khiếu huyệt kia, nhưng chúng rốt cuộc có quan hệ gì với luyện quyền thì anh chưa kịp hỏi. Có một vị Ninh cô nương đã xem qua quyền phổ này, cũng không nói chuyện đó với anh, chỉ nói việc luyện quyền không thể đi đường tắt, phải dựa vào từng chút khổ công rèn luyện ra. Nguyễn tỷ tỷ mà em biết thì nói cô ấy chỉ luyện kiếm, đường lối vận chuyển khí tức của nhà cô ấy không tiện truyền ra ngoài, cho nên lúc đó anh và cô ấy cũng không bàn sâu hơn.

Trên thực tế, khi đó thiếu niên giày cỏ cảm thấy mình đã định trước sẽ ở lại trấn nhỏ đến hết đời, cho nên có nhiều thời gian và cơ hội để hỏi thăm Nguyễn Tú.

Lý Bảo Bình mở to mắt, vẻ mặt khó tưởng tượng, nhấn giọng nói:- Tiểu sư thúc! Ngay cả chuyện này anh cũng không biết mà còn dám luyện quyền? Anh có biết không, nếu tùy tiện luyện quyền, nhất là ngoại gia quyền, rất dễ thương tổn đến nguyên khí căn bản. Luyện võ thực ra cũng giống như địa sư phong thủy tìm long kiếm huyệt, chỉ là đám địa sư thì tìm khiếu huyệt của núi sông, còn võ nhân thì tìm kiếm khai quật bảo tàng trong thân thể. Sau khi tìm được còn phải có phương thức ổn thỏa, mới xem như chân chính bước lên con đường võ đạo. Không được, không được, tiểu sư thúc, em nhất định phải nói rõ chuyện này với anh, nói xong rồi anh mới dễ luyện quyền!

Nhìn vẻ mặt kiên quyết của cô bé, Trần Bình An ngẫm nghĩ, cảm thấy đây cũng không phải chuyện xấu gì. Vừa lúc phía trước có một cây liễu già xiêu vẹo, phân nửa nghiêng về hướng nước suối, giống như một chiếc cầu vòm chưa hoàn thành, hắn liền kéo Lý Bảo Bình dựa vào thân cây nghỉ ngơi. Tiểu cô nương tính tình hoạt bát, muốn ngồi lên cây, Trần Bình An đành phải ôm cô đặt lên thân cây, còn mình thì đứng ở một bên để tránh cô rơi xuống.

Sau khi cô bé ngồi lên cây, giống như một vị lão sư nhỏ lần đầu lên lớp giảng bài, mặt mày rạng rỡ, hắng giọng một tiếng, muốn giải thích kỹ càng với vị tiểu sư thúc này

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip