ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kiếm Lai

Chương 89. Hai cái đầu người

Chương 89: Hai cái đầu người

Phu nhân quyến rũ vóc người thấp bé nhưng hình dáng lại xinh đẹp, lấy ra một xâu chìa khóa mới toanh chế tác tinh xảo mở cửa viện, đẩy cửa bước vào cười nói: - Cuối cùng đã có đất dụng võ rồi.

Bà ta liếc nhìn lồng gà nơi chân tường, bên đó vang lên tiếng gia cầm đập cánh phành phạch, sững sốt nói:- Còn chưa chết đói?

- Vẫn phải cảm ơn ta, giúp ngươi tìm được một hàng xóm tốt như vậy, láng giềng hòa thuận, thiên hạ đều xuân mà.Bà ta nhanh chóng nghĩ ra nguyên nhân trong đó, liền quay đầu nhìn sang nhà bên cạnh, lại phát hiện vóc người của mình không cao nên không thể nhìn thấy quang cảnh bên kia. Bà ta đành phải đi đến bên cạnh bức tường đất vàng, nhún gót chân lên, trông thấy nhà kế bên hoàn toàn trống trải, cảm thấy nhàm chán nên dời mắt đi. Bà ta đi đến cửa lớn nhà chính, lại lấy chìa khóa ra mở cửa, sau khi bước qua ngưỡng cửa thì vươn ngón tay chà lên bàn, lại không nhiễm một hạt bụi nào. Phu nhân cảm thấy không vui lắm, giống như có người tự tiện bôi son lên mặt khuê nữ nhà mình, đẹp thì có đẹp nhưng người làm cha mẹ dĩ nhiên không vui.

Ba tùy tùng đi theo phu nhân đến ngõ Nê Bình. Người đàn ông cường tráng ở lại ngõ Nê Bình, nhắm mắt nghỉ ngơi. Ông lão híp mắt mặt trắng không râu thì đi vào trong sân. Chỉ có cô gái ôm kiếm kia là đi theo phu nhân vào nhà chính.

Phu nhân một mình đi đến chỗ ở của Tống Tập Tân, nhìn chung quanh, trông thấy có đủ giường nhỏ và bàn đọc sách. Trên bàn còn để lại một ít đồ trang trí cao nhã giá không rẻ, hẳn là chủ nhân không muốn mang theo bên người nên dứt khoát vứt bỏ. Bà ta đi đến bên cạnh bàn đọc sách, phát hiện giữa bàn còn có ba quyển sách đặt chồng lên nhau. Tiện tay lật ra thì cũng không có gì đặc biệt, chỉ là sách nhập môn của trẻ con trường học bình thường, bao gồm “Tiểu Học”, “Lễ Nhạc”, “Quan Chỉ”, là sách vỡ lòng phổ biến của tất cả mọi người ở vương triều Đại Ly. Bà ta phát hiện ba quyển sách này cũ thì có cũ, nhưng lại không có một vết bẩn nào, trong đầu lập tức hiện lên hình ảnh của một người. Bà ta lắc đầu, thuận miệng hỏi: - Dương Hoa, quyển sách “Tiểu Học” này ở kinh thành Đại Ly giá bao nhiêu?

Cô gái ôm kiếm quay lưng về phía cửa phòng, giọng nói trời sinh lành lạnh, kính cẩn trả lời:- Bẩm nương nương, nhiều thì sáu mươi đồng, ít thì bốn mươi đồng.

Phu nhân ồ một tiếng, tấm tắc nói:- Xem ra đạo lý của đám thánh hiền Nho gia càng lớn thì càng không đáng giá.

Bà ta lại đặt ba quyển sách vỡ lòng xuống vị trí ban đầu, vỗ nhẹ quyển “Quan Chỉ” đặt ở trên cùng, lộ ra vẻ châm chọc, cười nhạt nói:- Nếu không có tiểu thuyết gia giúp thêm dầu vào lửa, trăm ngàn năm qua dốc hết sức đi lại trong thành lớn trấn to, thôn quê ngõ nhỏ, nói tốt cho nó, còn mình thì cam tâm tình nguyện làm người kể chuyện viển vông, vậy thì Nho giáo cũng không ngồi được trong thiên hạ này, cho dù ngồi được chắc chắn cũng không vững.

Ông lão trong sân khẽ hắng giọng một tiếng, thấp giọng nói: - Nương nương phải cẩn thận lời nói, nơi này không nên nói năng tùy tiện.

Phu nhân cười nói:- Cứ yên tâm, sau khi Tề Tĩnh Xuân chết đã đạt thành hiệp nghị với bên trên, vì vậy nơi này sẽ không có người dòm ngó nữa. Ngươi cho rằng không còn Tề Tĩnh Xuân, một đầm nước đọng giống như

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip