Chương 88: Hóa trang lên đài
Trần Bình An liếc nhìn vỏ đao bằng trúc xanh bên hông vị khách không mời mà đến này, ra vẻ nghi hoặc hỏi:- Kiếm khách?
Người đàn ông kia một tay cầm nón, một tay vỗ nhẹ chuôi đao, mỉm cười nói:- Tạm thời không tìm được kiếm xứng với ta, cho nên đành phải dùng thứ này thay thế, nhằm để sỉ nhục người dùng đao trong thiên hạ.
Nghe được giọng điệu có phần quen thuộc này, Trần Bình An lại thở phào một hơi, cảm thấy Lưu Bá Kiều có thể làm bạn tốt với người đàn ông này.
Phía sau Trần Bình An và Lý Bảo Bình, cặp cha con kia sánh vai chậm rãi bước đi. Thiếu nữ Chu Lộc có vẻ không đồng ý, cười nhạo nói: - Long vương ngáp có thể hút cả một con sông, đúng là khẩu khí lớn. Cha, có phải đầu óc gã này có vấn đề không?
Chu Hà nhìn thấy bên hông người đàn ông kia còn đeo một bầu rượu màu trắng bạc, kích cỡ chừng bàn tay, mài đến trơn bóng sáng ngời, nhìn có vẻ là đồ vật cũ lâu năm, bèn nhỏ giọng nói với khuê nữ nhà mình:- Mặc dù không phát hiện được khí tức của ông ta có gì khác thường, chỉ mạnh hơn người bình thường một chút, nhưng vẫn phải cẩn thận. Mặc dù đời này cha chưa từng đi xa nhà, nhưng đã nghe lão tổ tông nói qua không ít chuyện trên giang hồ. Hành tẩu giang hồ phải cẩn thận đạo cô, lão tăng, đứa trẻ và nghiện rượu, ngoài ra nhân vật càng nhìn không giống tông sư cao thủ thì càng không thể xem thường.
Thiếu nữ ồ một tiếng, vừa khẩn trương vừa hưng phấn, mong muốn người đàn ông dung mạo bình thường kia chính là thích khách sát thủ, vừa lúc làm đá mài dao cho người mới ra đời như cô.
Trần Bình An hỏi: - Ông tìm tôi?
Người đàn ông kia nhếch miệng cười nói:- Ta đưa ngươi đến biên cảnh Đại Tùy, trước đó chúng ta kết bạn cùng đi, có thể chiếu cố lẫn nhau.
Trần Bình An thử dò hỏi:- Ông quen biết Nguyễn sư phụ rèn sắt?
Người đàn ông kia gật đầu nói:- Đương nhiên quen biết.
Trần Bình An lại thở phào một hơi.
Trước lúc rời khỏi trấn nhỏ, Nguyễn sư phụ đã đáp ứng mình, trước khi đến trọng địa binh gia ở biên cảnh Đại Ly là Dã Phu quan sẽ bảo đảm an nguy của mình, xem như một phần của giao dịch.
Hắn tin tưởng Nguyễn sư phụ sẽ không nuốt lời, nhất là người này xuất hiện sớm như vậy, gần như lộ mặt dưới con mắt của Nguyễn sư phụ, cho nên chắc không phải là một trong ba phương thế lực núi Chính Dương, núi Vân Hà và thành Lão Long. Hơn nữa cặp cha con Chu Hà và Chu Lộc kịp thời xuất hiện phía sau, cũng mang đến cho Trần Bình An tự tin lớn hơn.
Nhưng hắn vẫn sợ lỡ may, cho nên hỏi:- Vậy ông theo tôi đến trấn nhỏ gặp Nguyễn sư phụ một lần, sau đó chúng ta lại lên đường xuôi nam. Vừa khéo tôi mới biết thực ra nên đi từ cửa đông trấn nhỏ, mặc dù là đường vòng nhưng lại có đường chuyển thư tín, xe trâu xe ngựa đều đi được, còn nhanh hơn chúng ta trèo đèo lội suối.
Người đàn ông kia tươi cười nghiền ngẫm nói:- Cẩn thận như vậy sao? Không có sự hào sảng của người giang hồ gì cả.
Trần Bình An không quay đầu, ánh mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm vào người đàn ông kia, trầm giọng nói: - Chu Hà, ngài có thể bảo Chu Lộc dẫn Bảo Bình về trấn nhỏ trước không. Chúng ta không vội.
Trong thoáng chốc Chu Hà đã hiểu được mấu chốt, gật đầu nói: - Như vậy là tốt nhất.
Sau đó ông ta nói với con gái:-
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền