ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kiếm Lai

Chương 91. Trâm ngọc

Chương 91: Trâm ngọc

Mưa to rơi xuống nón trúc của hai người, kêu lên lộp bộp.

Trần Bình An trầm giọng nói:- Cây trâm này không có gì đặc biệt, chỉ là đồ ngọc bình thường.

A Lương nhìn chăm chú vào thiếu niên nghiêm túc, giống như nghe được một chuyện cười lớn nhất trên đời, liền nhe răng trợn mắt, vất vả lắm mới nhịn được không cười ra tiếng:- Lời ngươi nói không tính.

Trên trán Trần Bình An đổ mồ hôi, nhưng nhanh chóng bị nước mưa bắn vào mặt giội đi, nhìn người đàn ông kia hỏi: - Vậy rốt cuộc ông muốn gì?

A Lương cười hỏi:- Ngươi có cảm thấy mình sắp chết không?

Tại khoảnh khắc này Trần Bình An đột nhiên cảm thấy rất tuyệt vọng, bởi vì Nguyễn sư phụ đã đến rồi lại đi, còn người đàn ông này vẫn đứng trước mắt mình.

A Lương vẫn cười híp mắt, thanh đao trúc màu xanh lá đeo nghiêng bên hông.

Ông ta mỉm cười nhìn thiếu niên vóc dáng không cao, áo quần đơn bạc, giày cỏ chắc bền, đương nhiên còn có cây trâm ngọc bích vẽ rồng điểm mắt kia.

Nếu như ông ta không nhớ sai, trên cây trâm này có khắc tám chữ nhỏ xinh xắn.

Môi của Trần Bình An tái nhợt, run giọng hỏi:- Ông có thể bỏ qua cho bọn họ không?

A Lương không nói chuyện.

Trước khi lên đường Trần Bình An đã thắp đèn thức thâu đêm, cố gắng tưởng tượng ra tất cả hoàn cảnh khó khăn. Hắn cũng đã nghĩ tới, lần này hộ tống Lý Bảo Bình đến thư viện Sơn Nhai nhập học, trên đường nhất định sẽ gặp nhiều trắc trở lớn nhỏ. Bởi vì chỉ riêng kẻ thù của hắn, ngoài mặt đã có ba phương là núi Vân Hà, thành Lão Long và núi Chính Dương, tẩt cả đều là thần tiên trên núi, đều có mối thù sinh tử với hắn. Cho nên hắn rất lo lắng mình sẽ liên lụy đến con đường học tập của tiểu cô nương mặc áo bông đỏ.

Lúc trước hắn đã kể với Lý Bảo Bình, khi còn bé mình lên núi gập ghềnh khó khăn như thế nào. Cũng không phải thiếu niên muốn kể khổ, muốn ra vẻ uy phong của tiểu sư thúc, mà là hắn muốn nói cho tiểu cô nương biết một chuyện, bọn họ đi tới thư viện Sơn Nhai đã dời đến Đại Tùy, lộ trình chắc chắn còn xa hơn năm xưa hắn lên núi hái thuốc. Nếu một ngày nào đó hắn không còn ở đây, không có cách nào đi theo bên cạnh cô, mà Lý Bảo Bình muốn đến nơi đó đọc sách nhưng lại không có lòng tin vào bản thân, vậy thì hắn hi vọng cô có thể đi thêm vài bước, nói không chừng sẽ đi được đến nơi giống như hắn năm xưa.

Nhưng khi những lời này vừa đến bên miệng, Trần Bình An đột nhiên cảm thấy hai người vừa cất bước đi xa, nói như vậy đúng là quá xui xẻo, không may mắn. Cho nên hắn chỉ nói một nửa, nửa còn lại nuốt vào trong bụng, đổi thành hi vọng cô có thể trở thành lão sư nhỏ, nữ tiên sinh đầu tiên. Đó là cầu xin may mắn, cũng là kỳ vọng của hắn với tiểu cô nương.

A Lương cười nói:- Lui một vạn bước mà nói, cây trâm kia là đồ trang sức bình thường của văn nhân, cũng không thuộc về ngươi. Lui một trăm bước mà nói, ta không tin một cây trâm mà Tề Tĩnh Xuân cẩn thận giữ gìn nhiều năm như vậy, lại không hề ẩn giấu huyền cơ. Chẳng hạn như nó thật ra là một động tiên nhỏ không ai biết, hoặc là một vùng đất phong thủy tốt có tư chất trở thành đất lành. Nếu chỉ lùi một bước mà nói, vậy thì càng lợi hại, nó có thể là tín vật truyền thừa của một nhánh văn mạch. Giống như

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip