Chương 92: Hòm trúc nhỏ
Nước sâu không tiếng, mưa to đều ngắn.
Sau khi Trần Bình An và A Lương trở về dưới đại thụ không lâu, cơn mưa lớn này đã biến thành mưa nhỏ rả rích, giọt mưa không ngừng từ trên lá cây nhỏ xuống. Khi Trần Bình An trở lại dưới cây, vẻ mặt tiểu cô nương mặc áo bông đỏ đầy lo lắng. Trần Bình An cười rạng rỡ, xoa xoa chiếc đầu nhỏ của cô, nhẹ giọng bảo là không sao. Sắc mặt tiểu cô nương lập tức trở nên vui vẻ, giống như một vệt cầu vồng sau cơn mưa khiến người ta bất ngờ, trong trẻo đến mức khiến người ta rung động. Tại khoảnh khắc này Trần Bình An bỗng cảm thấy áy náy, chỉ là nhất thời không biết nên mở miệng như thế nào, rất nhiều lời nghẹn ở trong lòng, đành phải yên lặng luyện tập thủ ấn đứng thế.
A Lương nhìn thấy cảnh này liền hiểu ngầm cười, nhưng một câu nói của Lý Hòe đã nhanh chóng xóa đi tâm tình tốt đẹp của ông ta:- A Lương, A Lương, nghe Trần Bình An nói là ông lên núi để đi đại tiện, bởi vì như vậy có thể không cần chùi mông.
A Lương cười ha hả hỏi:- Thật là do Trần Bình An nói sao?
Lý Hòe liếc nhìn Trần Bình An đứng cách đó không xa, có lẽ là sợ A Lương và Trần Bình An đối chất ngay trước mặt, cũng học theo giọng điệu của A Lương cười ha hả nói:- Mặc dù Trần Bình An không nói ra, nhưng tôi cảm thấy hắn chắc chắn là nghĩ như vậy. Tôi đương nhiên cho rằng A Lương ông không phải là người như thế, còn đặc biệt giải thích với cho Chu Lộc tỷ tỷ, vỗ ngực đảm bảo cho ông.
A Lương khẽ kéo lỗ tai Lý Hòe, cúi đầu cười hỏi:- Hử?
Lý Hòe đau đớn nói:- A Lương, đều là do Trần Bình An quá vô tình vô nghĩa. Có cần tôi mắng hắn thay ông không?
A Lương ra sức vặn lỗ tai tên chết tiệt này:- Tưởng dễ lừa gạt A Lương ta đúng không?
Lý Hòe kêu gào, đáng tiếc là không ai để ý. Hắn lập tức liệu gió chống thuyền:- A Lương, A Lương, tôi có một chị gái tên là Lý Liễu, tên hơi khó nghe nhưng người rất xinh đẹp, chuyện này tuyệt đối không lừa ông. Hai tên xấu xa Lâm Thủ Nhất và Đổng Thủy Tỉnh đều lén thích chị gái của tôi. Đổng Thủy Tỉnh dù có chuyện hay không cũng đến nhà chúng tôi ăn chực, mỗi lần nhìn thấy chị tôi, lớn như vậy rồi mà còn đỏ mặt, đúng là buồn nôn. A Lương, tôi cảm thấy ông mạnh hơn Đổng Thủy Tỉnh nhiều, người đẹp trai tính tình lại tốt, cưỡi được lừa uống được rượu, có muốn sau này giúp ông làm quen với chị tôi không?
A Lương vội vàng buông tai Lý Hòe ra, hai tay nhẹ nhàng đặt lên vai đối phương ấn một cái, cười nói:- Chúng ta ngồi xuống từ từ nói chuyện.
Trần Bình An đi đến trước mặt cha con Chu Hà và Chu Lộc, hỏi:- Chu Hà thúc thúc, có thể nói chuyện một chút không?
Người đàn ông kia nhếch miệng cười nói:- Chờ câu này của ngươi đã lâu rồi. Vậy chúng ta đi dạo một lát, dù sao mưa cũng rất nhỏ rồi.
Hai người sánh vai đi ra khỏi cây đại thụ không tên bóng lớn như núi. Không đợi Trần Bình An liên tiếng hỏi, Chu Hà đã tự báo gia cảnh và lai lịch của mình:- Trần Bình An, lúc trước trấn nhỏ xảy ra nhiều chuyện kỳ quái như vậy, ngươi đã có thể sống sót dưới tay con vượn Bàn Sơn núi Chính Dương, còn kết bạn đồng minh với vị thiếu nữ xứ khác kia, chắc hẳn đã biết được rất nhiều chuyện. Vậy ta cũng không che giấu gì nữa, dù sao an
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền