Chương 95: Miếu nhỏ
Tại khu vực biên cảnh tây nam huyện Long Tuyền, thế núi Lạc Phách giống như đứng riêng một cõi, vô cùng nổi bật.
Một nhóm người dựa theo quy củ, khi gần tới ranh giới huyện Long Tuyền thì đổi thành bước đi dưới đất, cũng không ngự gió lơ lửng hoặc ngự kiếm bay lượn. Bọn họ muốn đi khảo sát núi Long Tích đã sinh ra trảm long đài kia, nó sẽ trở thành khối đá mài kiếm lớn nhất Đông Bảo Bình Châu, cho dù chia ra làm ba chỉ mang theo một khối cũng vậy.
Đối với bốn vị tu sĩ xuất thân từ nhà tổ Binh gia một châu này, đi bộ qua núi non sông hồ cũng không phải chuyện khổ cực gì. Dù sao tu sĩ Binh gia miếu Phong Tuyết luôn coi trọng rèn luyện thân thể, bản thân việc này chính là đang rèn giũa tu vi, vừa tu lực vừa tu tâm.
Khi bốn người nhìn thấy bóng dáng Nguyễn sư ở phía xa, lập tức bước nhanh tới, chủ động chắp tay thi lễ với vị tiền bối tông môn này. Vai vế của Nguyễn Cung ở miếu Phong Tuyết không phải quá cao, nhưng danh tiếng rất tốt. Sau khi ông ta mở lò kiếm lớn nổi danh nam bắc kia, đã lần lượt đúc hơn mười thanh kiếm cho đồng môn, kết được rất nhiều thiện duyên và tình nghĩa.
Nhưng nguyên nhân thật sự khiến Nguyễn Cung được sáu nhánh thế lực miếu Phong Tuyết kính trọng, đó là vì một trận sóng gió lớn. Sơn trang Đại Mặc là phủ đệ tiên gia hàng đầu trong vương triều Thủy Phù, giống như mặt trời giữa trưa ở trung bộ Đông Bảo Bình Châu. Nơi đó có một vị lão tổ trẻ tuổi thiên tư xuất chúng, vừa mới đột phá cảnh giới lên làm lục địa kiếm tiên, đang thiếu một thanh binh khí thuận tay. Hắn nghe nói kỹ thuật đúc kiếm của Nguyễn Cung đã đạt đến đỉnh cao, bèn tự mình đến Lục Thủy Đàm của miếu Phong Tuyết nhờ Nguyễn Cung đúc kiếm, hứa hẹn một lợi ích rất lớn. Nhưng khi đó Nguyễn Cung đã đáp ứng đúc kiếm cho một vị vãn bối ở đỉnh Văn Thanh, cần hao tốn mấy năm. Mặc kệ tên kiếm tiên tính cách kiêu ngạo kia thuyết phục thế nào, Nguyễn Cung vẫn bảo rằng mình chỉ quan tâm đến thứ tự trước sau, ông ta có thể đúc kiếm miễn phí cho sơn trang Đại Mặc, nhưng phải chờ thanh kiếm kia ra lò trước đã. Vì thế kiếm tiên trẻ tuổi kia cảm thấy Nguyễn Cung đang cố ý sỉ nhục mình, dưới cơn nóng giận đã ra tay. Khi đó Nguyễn Cung chỉ là tu sĩ tầng chín, liều mạng trọng thương cũng không cúi đầu, cuối cùng thành danh sau một trận chiến.
Vì chuyện này mà sơn trang Đại Mặc phải trả cái giá rất lớn không thể ước tính. Ngoại trừ tên lục địa kiếm tiên kia bị giam giữ ở miếu Phong Tuyết chịu phạt năm mươi năm, trong sáu năm ngắn ngủi, sáu nhánh của miếu Phong Tuyết đều có một người đến sơn trang Đại Mặc khiêu chiến, đánh cho sơn trang Đại Mặc từ tông môn đứng đầu vương triều Thủy Phù rơi xuống thành thế lực hạng hai sau chót, đến nay vẫn chưa vực dậy được.
Nguyễn Cung mỉm cười chắp tay trả lễ bốn người. Miếu Phong Tuyết vốn không có lễ nghi rườm rà, ngay cả vãn bối đối diện với những lão tổ tu vi thông thiên, lễ nghi cũng chỉ đơn giản như vậy.
Nguyễn Cung nói với bọn họ một số công việc ở núi Long Tích, cùng với triều đình Đại Ly an bài sơ lược ở huyện Long Tuyền, sau đó thuận miệng hỏi:- Lần này có phải Thần Tiên Đài Ngụy Tấn cùng đi với các người lên phía bắc không?
Một ông lão đeo kiếm áo trắng cười nói: - Giữa đường tông môn có dùng phi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền