Chương 96: Núi sông có quỷ thần
Những đại yêu hồn phách vững chắc đã hóa thành hình người đứng trên mặt sông Thiết Phù, chẳng biết tại sao lại hoảng hốt rút lui. Tiếng chuông đồng trong tay Chu Hà cũng theo đó ngừng lại, nhưng Chu Hà lo lắng những đại yêu dám đi lại giữa ban ngày kia đã sử dụng thủ thuật che mắt gì đó, bèn bảo A Lương tiền bối tạm thời không vội đi về phía nam dọc theo dòng sông. Ông ta giơ chuông đồng có khắc chữ triện cổ xưa lên cao, không ngừng qua lại mặt sông Thiết Phù ở hướng hạ du, nhanh chóng đảo qua khắp nơi, đề phòng yêu ma ẩn náu trong bóng tối chờ thời cơ hại người.
Thế là đám người Trần Bình An thu dọn hành lý xong lại đứng yên tại chỗ, trơ mắt nhìn Chu Hà giống như con ruồi không đầu chạy lung tung. Lý Hòe rất vui vẻ, Lâm Thủ Nhất đầy hiếu kỳ, còn Chu Lộc thì cảm thấy rất mất mặt, chỉ muốn lôi cha mình trở về, đừng chạy qua chạy lại làm trò cười cho người khác nữa. Nhưng rốt cuộc da mặt thiếu nữ vẫn mỏng, cho nên không làm gì cả.
Trần Bình An trong lúc vô tình phát hiện vẻ mặt của A Lương vẫn bình tĩnh, không hề trêu đùa chế giễu Chu Hà như trước đây. Nhìn thấy ánh mắt của Trần Bình An, ông ta lấy bầu rượu xuống, cười hỏi:- Không uống thật sao?
Trần Bình An lắc đầu. A Lương liền quay sang hỏi Lâm Thủ Nhất:- Thằng nhóc, gặp được yêu quái rất hiếm thấy, còn không chỉ có một hai con, có muốn uống một hớp rượu cho đỡ sợ không?
Có lẽ là lần đầu tiên trong đời gặp phải yêu quái trong truyền thuyết, được mở rộng tầm mắt, trong lòng Lâm Thủ Nhất hơi kích động, gật đầu nói: - Uống một hớp thử xem.
A Lương liếc xéo Trần Bình An một cái, cuối cùng khôi phục vẻ bỡn cợt với đời như thường ngày:- Nhìn người ta xem, được hưởng lộc rồi. Thằng nhóc ngươi đúng là không có số nằm yên hưởng phúc.
Lâm Thủ Nhất cầm lấy hồ lô nhỏ màu bạc, ngửa đầu khẽ nhấp một ngụm, trong nháy mắt sắc mặt đỏ bừng. Thiếu niên vốn sống trong nhung lụa làn da trắng nõn, lúc này mặt mày càng hồng hào. Hắn vội vàng dùng tay che miệng tránh phun ra, cổ họng nóng hổi, sau khi vào bụng lục phủ ngũ tạng đều giống như bốc cháy, cả người run rẩy. Lần đầu tiên uống rượu để ra oai, thiếu niên lại cực kỳ chật vật. Nhìn thấy Lý Hòe đang ôm bụng cười lớn, Lâm Thủ Nhất vốn có lòng tự tôn rất mạnh lại cắn răng, muốn uống thêm một hớp nữa. Không ngờ A Lương đã đưa tay lấy lại hồ lô nhỏ, một tay nhẹ nhàng ấn lên vai thiếu niên, cười híp mắt nói: - Uống rượu không tham chén mới có niềm vui. Sau này mỗi ngày cho ngươi uống một hớp, bảo đảm từ nay trên đời sẽ có thêm một kẻ tiêu dao quên sầu.
Lý Hòe tuổi còn nhỏ nhưng đầu óc khôn khéo, mỉm cười vạch trần A Lương:- Tiếc không muốn cho Lâm Thủ Nhất uống nhiều thì cứ nói thẳng.
A Lương bỏ tay ra khỏi vai Lâm Thủ Nhất, thở dài:- Không tiếc được sao, rượu này của ta lai lịch rất lớn, giá cả rất đắt, mấu chốt là rất khó bán ra. Lâm Thủ Nhất đúng là may mắn.
Lý Hòe thử dò hỏi:- Cho tôi uống một ngụm nhé?
A Lương vội vàng cột bầu rượu vào hông:- Ngươi tuổi tác quá nhỏ, kinh huyệt chưa thành hình, không thích hợp uống rượu mạnh, nếu không sẽ làm hư cơ sở của ngươi.
Lý Hòe ngẩn người, lập tức giậm chân chửi ầm lên:- A Lương! Con mẹ ông! Vào bữa cơm đêm giao thừa năm kia, tôi đã
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền