Chương 103: Q2 - Chương 19: Ai có thể trường sinh
"Ngươi không thích nữ sắc?"
Trong xe ngựa, Đinh Ninh hoài nghi nhìn Tiết Vong Hư:
"Hay là trong người có vấn đề?"
"Con nít thì biết cái gì!"
Thấy Đinh Ninh đầy hứng thú muốn cùng mình nghiên cứu thảo luận vấn đề này, Tiết Vong Hư thấy rầu.
Đinh Ninh cố chấp:
"Vậy tại sao?"
"Chỉ là không có ý nghĩa thôi."
Tiết Vong Hư thở dài:
"Uống rượu ca hát, đương nhiên là chuyện vui vẻ trong đời, nhưng nhìn thấy nhiều quá rồi, lại cảm thấy không có ý nghĩa nữa."
Đinh Ninh chăm chú nhìn Tiết Vong Hư.
"Đừng có nhìn ta kiểu ấy."
Tiết Vong Hư chua chát:
"Ai chẳng có tuổi trẻ khinh cuồng, nhất là khi bị kẹt trên con đường tu hành, nhiều năm mà không đột phá được, cũng không có tiến triển, trong lòng buồn khổ, tìm chỗ uống rượu hoa, cũng là chuyện rất bình thường. Nhưng chủ yếu chỉ là gặp dịp thì chơi, nên căn bản không có ý nghĩa, con người là vật hữu tình, cả đời cũng không chạy khỏi chữ tình. Đối với ta, những cô gái trẻ thanh xuân rót rượu cho ta, sau cùng không ai có khả năng được thực sự sung sướng, nếu đã như vậy, tốt hơn là không làm."
Đinh Ninh cau mày:
"Ngươi ở Trường Lăng lâu như vậy, chưa bao giờ gặp được ai muốn giữ trong lòng hay sao?"
Tiết Vong Hư trầm mặc.
Một lúc sau, ông mỉm cười:
"Đương nhiên là có, quay về Trường Lăng ta sẽ tới tìm cô ấy."
***
Xe ngựa lọc cọc chạy về hướng Trường Lăng.
Một kiếm sau bao năm ẩn nhẫn cuối cùng cũng phát ra được, làm cho người ta vô cùng sảng khoái vui vẻ, nhưng có lẽ phải dùng gần như toàn lực, nên hơn mười ngày liền, Tiết Vong Hư đa phần đều nhắm mắt dưỡng thần.
Đến chạng vạng tối, chiếc xe ngựa đầy bụi bặm, đã tới tường thành Trường Lăng.
Đến lúc chiếc xe ngựa phong trần dừng lại, Đinh Ninh không còn bình tĩnh được nữa.
Hắn không tin được nhấc màn xe lên nhìn tòa nhà trước mặt, giọng nói đầy khiếp sợ và bội phục:
"Người phụ nữ ngươi thích, là loại này hay sao?"
Biệt thự, hay lầu hoa, cũng đều không thể làm hắn khiếp sợ như vậy.
Vì hắn biết địa điểm trước mắt.
Tòa nhà màu vàng ngói xám này là một trong những ngôi chùa hiếm hoi ở Trường Lăng, và hương khói rất là cường thịnh.
Chẳng lẽ sở thích của Tiết Vong Hư, lại là ni cô?
"Ngươi nghĩ gì thế!"
Nhìn ra được suy nghĩ của Đinh Ninh, Tiết Vong Hư quát một tiếng, vỗ vào hắn một cái, làm Đinh Ninh suýt chút nữa văng ra khỏi thùng xe.
"Theo ta xuống xe."
Tiết Vong Hư trợn mắt nhìn Đinh Ninh, bước xuống xe, đi vào trong chùa.
Trước đại điện có trồng mấy cây bạch quả lâu năm, thân cây rất to, phải mấy người mới ôm xuể, cành lá rậm rạp.
Hai bên có hai cái hồ phóng sinh.
Tiết Vong Hư đến bên hồ phóng sinh bên trái.
Đinh Ninh đi theo, thấy trong hồ có rất nhiều cá chép màu đỏ béo ục đang bơi qua bơi lại, và rất nhiều rùa đang nằm trên đá.
Tiết Vong Hư chỉ một ngón tay, Chân Nguyên tinh thuần như kiếm giống đâm vào trong ao ở bên, chạm tới đáy ao, nổ bùng một tiếng.
Một thứ gì đó to như cối xay lơ lửng nổi lên.
Đến lúc này Đinh Ninh mới nhìn thấy đó là một con ba ba rất già, mai lưng sẫm màu như bằng đá xanh, bị Chân Nguyên của Tiết Vong Hư chấn động đẩy lên.
Tiết Vong Hư thò tay bắt nó, bước nhanh ra ngoài.
Đinh Ninh nhìn vệt nước dưới chân, không kịp phản ứng.
Hắn đuổi theo tới cửa, nhìn Tiết Vong Hư đang leo lên xe ngựa, ngơ ngác hỏi,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền