Chương 104: Q2 - Chương 20: Tàn nhẫn
"Ngươi thật sự không sao chứ?"
Đến ngõ Ngô Đồng Lạc, Đinh Ninh nghi ngờ nhìn Tiết Vong Hư.
"Đương nhiên không có vấn đề gì, ngày thường tu hành trong Bạch Dương Động, hôm nào ngươi cũng về nhà, bây giờ rời nhà đã lâu, đến cửa rồi sao còn không mau trở về? Huống chi ta cũng muốn có chút thời gian riêng tư."
Tiết Vong Hư ôn hòa nói.
Đinh Ninh suy nghĩ, nhưng không bước đi ngay.
"Đừng có cái vẻ sang ngày mai là không còn nhìn thấy ta nữa như vậy."
Tiết Vong Hư thấy đau đầu:
"Thực sự không có chuyện gì đâu."
Đinh Ninh gật đầu:
"Ngươi nhớ kỹ chuyện đã hứa với ta là được."
"Chẳng lẽ ta sống đến chừng này tuổi, còn lừa gạt một đứa con nít như ngươi hay sao."
Tiết Vong Hư vừa bực mình vừa buồn cười phất tay, ý bảo Đinh Ninh mau cút.
Đinh Ninh không nói gì nữa, khom mình xuống chào.
Tiết Vong Hư cũng không nhìn Đinh Ninh nữa, quay người rời khỏi.
Đêm nay trăng sáng trời trong.
Tiết Vong Hư không hề có ý trở về Bạch Dương Động, mà đi thẳng về phía trung tâm Trường Lăng.
Chỗ ấy, chính là chỗ của Hoàng Cung.
Tường thành Hoàng Cung màu vàng không hùng vĩ lắm, thậm chí chẳng hề nhìn thấy lính canh trên lầu, nhưng khi vừa bước lên cây cầu ranh giới ở xa bên ngoài Hoàng Cung, đã có một Đạo nhân áo xanh lăng không mà tới, hạ xuống ngay trước mặt Tiết Vong Hư.
"Bạch Dương Động Tiết Vong Hư, cầu kiến Hoàng Hậu Điện Hạ."
Tiết Vong Hư bình thản thi lễ, khẽ nói.
Giờ này cửa cung đã đóng cửa, cầu kiến Hoàng Hậu là một chuyện vô cùng không hợp quy củ, nhưng Đạo nhân áo xanh chỉ hơi chau mày, vuốt cằm nói:
"Tiết tiền bối chờ, ta đi thông báo."
Trong lời nói của hắn mang theo âm điệu tôn kính.
Vì Tu Hành Giả vượt qua Thất Cảnh, đều xứng đáng được tất cả Tu Hành Giả tôn kính, và cũng hoàn toàn có tư cách nói loại yêu cầu này.
Đạo nhân áo xanh phá không bay đi, Tiết Vong Hư đứng một mình phía trước hoàng cung trống trải, trông rất cô đơn.
Đạo nhân áo xanh không để ông chờ đợi lâu, hoặc nói người phụ nữ đứng ở trên cao cao kia, cảm thấy không cần phải ra vẻ uy nghiêm gì cả.
Đạo nhân áo xanh bay tới:
"Hoàng Hậu đã chuẩn, đi theo ta."
Cánh cửa chính nặng nề của Hoàng Cung chậm rãi mở ra, để cho Đạo nhân áo xanh và Tiết Vong Hư đi vào.
***
Hoàng Hậu không ở trong thư phòng, bà ta đứng ngay trên đường đá.
Sau lưng bà ta có hai thị nữ tuyệt sắc, nhưng dù có tuyệt sắc cỡ nào, đứng chung chỗ với bà ta thì cũng đều trở nên ảm đạm.
Bà ta lẳng lặng nhìn Tiết Vong Hư đi tới, trong đôi mắt hoàn mỹ không có chút cảm xúc nào.
Tiết Vong Hư nheo mắt.
Vì quá mức hoàn mỹ, nên có vẻ không chân thực.
Vì quá mức chói mắt, nên làm mắt khó chịu.
Lúc còn cách bà ta ba mươi bước, Tiết Vong Hư dừng lại, khom người thật sâu:
"Tham kiến Hoàng Hậu Điện Hạ."
Hoàng Hậu bình thản nhìn Tiết Vong Hư, "Miễn lễ."
Tiết Vong Hư gật đầu.
Ông không nói mình tới để làm gì, chỉ duy trì tư thế cúi đầu, nhưng trong cơ thể lại xuất hiện một sự biến hóa kỳ dị, giống như có thứ gì đó đang tồn tại ở trong người, bây giờ muốn từ trong thân thể bay ra ngoài, bay lên bầu trời.
"Đủ rồi!"
Hoàng Hậu lạnh lùng lên tiếng.
Tiết Vong Hư dừng lại, khí tức trong người biến mất.
"Tại sao?"
Trong đôi mắt hoàn mỹ của Hoàng Hậu xuất hiện một cảm xúc kỳ lạ, bà ta nghi ngờ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền