ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kiếm Vương Triều

Chương 106. Q2 - Chương 22: Kiếm ý​

Chương 106: Q2 - Chương 22: Kiếm ý​

Lương Liên vẫn đứng thẳng bất động.

Nhưng sát ý kinh người đã từ cơ thể hắn tuôn ra, khiến tuyết ở chung quanh hắn sợ hãi bay dạt ra ngoài.

Giữa không trung vang lên tiếng rít kỳ dị.

Thiên Địa Nguyên Khí tụ thành một ngọn núi lớn vô hình, đang bay trên không trung.

Sự ngưng tụ rất nhanh chóng.

Đinh Ninh không phải Tu Hành Giả bình thường, nên hắn biết, kiểu vận chuyển Thiên Địa Nguyên Khí với tốc độ như thế này đã vượt qua Thất Cảnh hạ phẩm.

Phốc phốc phốc phốc. . . .

Mặt đường dưới chân Lương Liên vang lên âm thanh rạn nứt, những mảnh đá và mảnh tuyết bắn tung tóe ra ngoài, nhưng thân thể Lương Liên vẫn sừng sững không nhúc nhích, cơ thể hắn dần phát ra ánh sáng màu huyền thiết kỳ dị.

"Vô Cực Kiếm Thân!"

Đinh Ninh nhìn ra công pháp sở tu của Lương Liên.

Những bông tuyết bay quanh người Lương Liên trở nên nặng trịch, hợp thành những lớp màn tuyết quanh người hắn.

Mỗi lớp màn tuyết, đều xoay tròn như một cái cối xay.

Tuyết kiếm và màn tuyết chạm vào nhau.

Chúng đều không phải là kim loại, nhưng lại bắn ra âm thanh rất to như kim loại đập mạnh vào nhau.

Như hơn mười người đang hợp lực gõ vang Hoàng Chung.

Cả hổ lang quân bắc doanh chấn động.

Tuyết đọng trên doanh trướng, trên quân giới, trên những chiếc chiến xa đều bị chấn rơi ào ào xuống đất.

Lương Liên nheo mắt.

Tuyết trên quần áo hắn bị bong ra, làm hở ra da thịt, nhưng những chỗ da thịt ấy không có chỗ nào bị thương, mà hoàn toàn trơn láng.

Thanh kiếm tuyết cực lớn lẫn những màn tuyết quay quanh hắn đều đã bị nát bấy, những bông tuyết bị chấn thành bột phấn.

Điều ấy làm cho khung cảnh trở nên sáng sủa hơn.

Nhưng hắn nhìn không thấy Tiết Vong Hư đâu cả.

Chỉ nhìn thấy chung quanh hắn, có ngàn vạn thanh tiểu kiếm bằng tuyết đang được hình thành.

Số lượng tiểu kiếm quá lớn, chồng chéo lên nhau, khiến thế giới trước mắt trở nên không chân thực.

Đám Tu Hành Giả đứng ở cửa quân doanh đều ngừng thở.

Cảnh tượng trước mắt họ quá là khó tin, không thể nào tưởng tượng được.

Vô số những thanh tiểu kiếm lơ lửng, tạo thành một tòa Kiếm Tháp cao hơn mười trượng.

Trung tâm Kiếm Tháp, chính là Lương Liên.

Nhưng chỉ trong tích tắc, những thanh kiếm nhỏ đua nhau rơi xuống, tuyến đường rơi nhìn thấy được cả bằng mắt thường.

Lương Liên vẫn đứng im, khuôn mặt mang ý châm biếm.

Vì hắn nhìn ra được Kiếm Ý vừa rồi.

Kiếm Ý đó không định chiến thắng hắn, mà chỉ muốn vây khốn hắn.

Vạn kiếm là nhà lao, quây hắn lại để hắn không thể phát huy được ưu thế thân thể của mình để tấn công.

Khả năng lý giải về kiếm thuật của Tiết Vong Hư cao hơn hắn nhiều, nhưng ông đã quá già, sức lực không còn bao nhiêu, không thể tùy tâm sở dục giống như hắn, càng không thể chiến đấu mãnh liệt trong thời gian dài.

"Ngươi muốn có thời gian để thở, muốn chiến đấu theo kiểu nhu hòa từ tốn… nhưng ngươi tưởng ta chấp nhận kiểu chiến đấu như vậy sao?"

Nhìn ngàn vạn thanh kiếm đang rơi xuống quanh người, cảm nhận được chúng đang tạo thành kiếm trận, nét mặt Lương Liên vô cùng lạnh lùng.

Hắn đưa tay phải ra.

Oanh một tiếng nổ vang. Một món vật Bản Mệnh cường đại với khí tức tinh thuần xuất hiện giữa thiên địa.

Cả quân doanh lại chấn động.

Ai nấy đều sợ hãi, cảm thấy như có một con quái vật to lớn đang lao ra khỏi xiềng xích và nhà giam khổng lồ trước nay vẫn giam giữ nó.

Nhưng khí tức kinh khủng ấy không

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip