ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kiếm Vương Triều

Chương 107. Q2 - Chương 23: Cửu U Minh Vương​

Chương 107: Q2 - Chương 23: Cửu U Minh Vương​

Tiết Vong Hư nhìn Đinh Ninh, cười trấn an.

Ông khẽ ho khan, nhìn máu ở dưới chân, trên tay, và trước ngực Lương Liên, kiêu ngạo khẽ nói:

"Luận về tuổi trẻ, luận về khí lực, ta không bằng ngươi, nhưng luận về lĩnh ngộ Kiếm Kinh, thì ta mạnh hơn ngươi, nên cuối cùng ta vẫn thắng."

Lương Liên im lặng.

Đối với hắn, thắng bại không quan trọng bằng vết thương trên người.

Hắn cảm giác được Kiếm Ý của Tiết Vong Hư vẫn còn đang sát phạt trong thân thể hắn, chắc chắn sẽ tạo nên ảnh hưởng và tổn thương rất lớn cho hắn sau này.

Trong lòng hắn bỗng cảm thấy nản chí.

Tuy biết đối phương cũng phải trả giá đắt, không sống được bao lâu, nhưng hắn vẫn cảm thấy rất nản.

Nên hắn chìa tay phải ra.

Mọi người đột nhiên cảm nhận được điều khác thường, cùng ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời.

Tuyết trên trời đã tách sang hai bên,chừa ra một lối đi hoàn toàn trong trẻo.

Một sức mạnh đáng sợ, theo lối đi ấy chém xuống ngay giữa Lương Liên và Tiết Vong Hư, Đinh Ninh.

Lớp đất cứng và lạnh lõm xuống, răng rắc nứt ra.

Đường nứt dài hơn mười trượng, thẳng băng, độ nứt từ đầu đến cuối đều bằng nhau, không xê xích chút nào.

Đây là một vết kiếm.

Các Tu Hành Giả có mặt đều sững sờ nhìn theo vết kiếm, theo lối đi bị mở ra giữa trời, nhìn thấy tòa vọng lâu ở phía xa.

Người trong vọng lâu rút cuộc là ai, lại có thể từ xa như vậy, chém ra một kiếm như vậy.

Mặt Lương Liên cứng lại, trầm mặc nhìn vết kiếm, thu tay phải về, rồi quay người, đi về hướng cửa doanh.

Ở dưới cái dù, Tiết Vong Hư cười.

"Đã xong."

Ông khẽ nói, rồi xoay người đi trở về.

Tiết Vong Hư đi mới được vài bước, nét tươi tắn trên mặt biến mất, lộ ra dáng vẻ vô cùng mệt mỏi.

"Vẫn không thành công."

Ông lắc đầu, thở dài, vươn cánh tay, khoác lên vai Đinh Ninh.

Đinh Ninh đi sát lại, dùng cơ thể mình chống đỡ phần lớn sức nặng cho Tiết Vong Hư.

"Thật là tốt!"

Tiết Vong Hư nhìn quanh, cười vui vẻ, đánh bại hổ lang bắc quân Đại Tướng Quân, làm cho sư phụ của bệ hạ và Tông Pháp Ti Ti Thủ phải xuất ra Lăng Vân nhất kiếm, cảm thấy thật là phong quang.

Đinh Ninh nhìn hắn, giọng hơi run, nhưng rất kiên định:

"Vui vẻ là tốt rồi.”

Tuyết rơi càng dày.

Nhìn hai bóng người một lớn một nhỏ dưới cái dù, ánh mắt lão nhân trong vọng lâu khá là phức tạp.

"

Biểu hiện của Tiết Vong Hư hôm nay, đủ làm cho người ta phải kinh diễm.

"

Ông ta cảm khái : "

Tên đệ tử đi theo hắn, quả thực cũng không tầm thường.

"

Hoàng Chân Vệ cũng chân thành tán thán: "

Đích thực là không tầm thường."

Cách quân doanh khá xa, có một cái lầu, trong đó có một cô gái mặc đồ trắng cũng đang nhìn Tiết Vong Hư và Đinh Ninh rời khỏi.

Cô chính là Dạ Sách Lãnh.

Tuy cảnh giới của cô cao hơn Lương Liên và Tiết Vong Hư một chút, và chỉ mới tới lúc hai người đánh chiêu cuối cùng, nhưng Lương Liên cũng đã là Thất Cảnh Tu Hành Giả, và chiêu cuối cùng của Tiết Vong Hư làm cho cô vô cùng rung động.

Đến khi cái dù và hai bóng người bên dưới đã biến mất, cô vẫn chưa rời đi, mà im lặng suy nghĩ, trận chiến đấu này đã nhắc cô nhớ tới rất nhiều chuyện, làm cho cô lĩnh ngộ một ít gì đó.

***

Tiết Vong Hư và Lương Liên khi rút dẫn đi nhiều Thiên Địa Nguyên Khí, đã làm cho rất nhiều Tu Hành Giả của Trường Lăng chú ý, ai cũng muốn được nhìn thấy Tu

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip