ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kiếm Vương Triều

Chương 868. Q8 - Chương 196: Nguyện vọng cuối cùng

Chương 868: Q8 - Chương 196: Nguyện vọng cuối cùng

Khó phỏng đoán nhất là lòng người.

Càng là người không tầm thường, càng không thể nào biết ý nghĩ chân chính trong lòng họ.

Lâm Chử Tửu đang nấu rượu.

Thiên Lang sơn là một trong những cửa biển của quận Giao Đông, tên mặc dù cực kỳ hoang dã, nhưng là cảnh quan đẹp nhất của quận Giao Đông.

Nơi này có tạo hóa được trời ưu ái, đối diện hướng đông nam có ba tòa hải đảo, một tên Bàn Quy, một tên Thiên Xung, một tên Định Hải. Ba tòa hải đảo này ngăn cản gió biển đối diện với Thiên Lang sơn, cho nên núi này bốn mùa quanh năm đều không có gió lớn.

Từ khi quý tộc Trịnh thị nắm giữ quận Giao Đông tới nay, rất nhiều biệt viện u tĩnh trên Thiên Lang sơn đều được quý tộc Trịnh thị độc chiếm, hoặc dùng để tu hành, hoặc dùng để tĩnh dưỡng.

Tiểu viện nơi Lâm Chử Tửu ở có tên là Quan Tinh các, là nơi cao nhất của Thiên Lang sơn, có thể nhìn xa nhất, gần đó nhất là bến cảng yên bình có sắc thái đậm nhạt không đồng nhất dưới ánh mặt trời, xa xa có thể nhìn thấy sóng biển bao la hùng vĩ.

Tuyệt vời nhất là vào đêm sao, Tinh vực trên bầu trời như mộng như ảo, rất nhiều Tinh hà ở nơi khác không thấy được hình thành ngân sa tráng lệ ở trên bầu trời nơi này. (ngân sa: dải cát bạc)

Năm đó, tất cả mọi người ở Ba Sơn Kiếm Tràng đều thích uống rượu.

Nước càng uống càng lạnh, nhưng rượu càng uống càng ấm.

Thế nhưng trong đám người năm đó, luận yêu rượu và tửu lượng, vẫn là Lâm Chử Tửu đệ nhất.

- Ngươi không biết, năm đó khi Vương Kinh Mộng mới vào Trường Lăng, thực ra cũng không thích uống rượu, hắn cảm thấy rượu mạnh quá xông, rượu vàng quá ấm, thích uống nhất ngược lại là rượu gạo ngọt như nước đường.

Ấm rượu trên bếp nhỏ trước người Lâm Chử Tửu là rượu vàng, y nhìn Trưởng Tôn Thiển Tuyết ngồi đối diện, cười cười nói về chuyện trước kia:

- Sau này quen biết chúng ta, bị ta nói mấy lần, hắn nói xuất kiếm cần thanh tỉnh tuyệt đối, ta nói xuất kiếm cần tùy theo tâm ý, tiêu sái không kiềm chế được. Về sau hắn cảm thấy có lý, kiếm kỹ tăng nhanh, nhưng vẫn luôn không thích loại rượu mạnh đốt cổ họng, vẫn luôn thích thanh đạm, lại thuần hậu thơm ngọt một chút. Ta cũng nhớ rõ năm đó ngươi không hề uống rượu, thậm chí ngay cả mùi rượu cũng không thích ngửi thấy, không ngờ vậy mà lại mở một quán rượu ở Trường Lăng.

- Bởi vì ta đã hối hận.

Trưởng Tôn Thiển Tuyết xách bình rượu rót cho mình và Lâm Chử Tửu một chén, màu rượu như hổ phách, bay lên một ít mùi hoa quế vừa mới rắc vào, nàng nhẹ nhàng cười cười:

- Vốn ta cực kỳ hận hắn, nhưng khi nghe hắn chết trận ở Trường Lăng thì lại không biết cảm xúc như thế nào, nghĩ cuối cùng vẫn do năm đó mình không bỏ được tư thái thiên kim, ta cũng cẩn thận nghĩ tới, so sánh qua mình với Trịnh Tụ, cảm thấy sự khác biệt lớn nhất giữa ta và ả là năm đó ả làm gì cũng hòa hợp với các ngươi, cùng nhau uống rượu, cùng nhau hành quân, cùng nhau chinh chiến, kỳ thật sau này ta lại hối hận, thực ra mình cũng muốn tùy ý say rượu một trận, ít nhất còn có chút hồi ức, ít nhất còn tốt hơn so với chỉ biết rụt rè. Ta mở tiệm rượu ở Ngô Đồng Lạc, học ủ rượu giống như hắn năm đó, cũng không khỏi ảo tưởng, nếu năm đó ta có thể thay Trịnh Tụ ở bên cạnh hắn, có lẽ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip