ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kiếm Vương Triều

Chương 869. Q8 - Chương 197: Sống không luyến tiếc

Chương 869: Q8 - Chương 197: Sống không luyến tiếc

- Xem như là bảo lưu tôn nghiêm cuối cùng vì ta sao?

Trịnh Tụ im lặng một lát, hỏi.

Đinh Ninh cũng trầm mặc một lát, nói:

- Ngươi có thể nghĩ như vậy.

- Đây đại khái là lần cuối cùng chúng ta gặp mặt trên thế gian này.

Trịnh Tụ im lặng nhìn hắn, chậm rãi nói:

- Ngươi không muốn nói gì với ta nữa?

Đinh Ninh lắc đầu, cực kỳ bình tĩnh và đơn giản nói:

- Không muốn.

- Mặc kệ ngươi có muốn hay không, ta có thể nói cho ngươi biết, nếu như còn có cơ hội một lần nữa, ở giữa Nguyên Vũ và ngươi, ta nhất định sẽ lựa chọn ngươi.

Trịnh Tụ cũng cực kỳ yên lặng nói.

- Nếu có cơ hội một lần nữa, ta sẽ không lựa chọn ngươi.

Đinh Ninh nhìn thẳng ánh mắt nàng, nghiêm túc nói.

Lương đình này hoàn toàn yên tĩnh lại.

Oán hận mãnh liệt nhất đến cuối cùng, thường là đối mặt nhau mà không nói nên lời, không muốn nói nhiều dù chỉ một câu dư thừa, một ý nghĩ cũng không muốn nhớ tới.

Tất cả mọi thứ đã được kết luận.

Tất cả đều không còn ý nghĩa.

Ánh mắt Trịnh Tụ rời khỏi gương mặt Đinh Ninh, nhìn về phía mặt biển mênh mông.

Ánh sáng phản chiếu trên mặt biển có chút chói mắt, làm cho lông mi của nàng không ngừng nhảy lên.

Nàng cũng từng đứng nơi đây, nhìn mặt biển như vậy, lúc ấy nàng nghĩ, mình đã chịu nhiều khổ sở, đã đi nhiều đường như vậy, đại dương liếc mắt nhìn không thấy điểm cuối trước mặt chính là hành trình của nàng.

Một ngày nào đó, vương quốc thuộc về nàng, quân đội thuộc về nàng sẽ chinh phạt đến tận cùng thiên địa mà tầm mắt nàng không nhìn thấy.

Nhưng bây giờ, những gì nàng nhìn thấy là đường về của mình.

- Muốn hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của ta cũng rất đơn giản.

Nàng nhắm hai mắt lại,

- Đảo nổi căn cơ thực sự của quận Giao Đông đã rơi vào trong tay ngươi, trên đó có rất nhiều thứ ngươi đã biết tác dụng, nhưng có vài thứ ngươi lại không thể nào biết. Ta biết một loại phương thuốc, có thể luyện chế độc dược độc nhất thế gian, ngay cả Tu hành giả Bát Cảnh cũng không có khả năng ngăn cản, nhưng loại độc dược này có thể làm cho ta khôi phục tu vi trong một đoạn thời gian, thậm chí còn có thể mạnh hơn một chút. Loại thuốc này trong sách cổ ở quận Giao Đông gọi là Hồi Quang Phản Chiếu, còn gọi là Quy Hương. Rất nhiều năm trước đều được chuẩn bị cho ngư dân ra khơi, khi bọn họ gặp phải bão táp ở hải ngoại, tàu bị lật úp thể lực hao hết, bọn họ sẽ dùng loại độc dược này, rất nhiều người có thể chống đỡ vượt biển, bơi trở về bờ, gặp người nhà cùng người yêu một lần rồi mới chết. Hiện tại ta cũng đã gặp ngươi một lần cuối cùng, có một số lời mặc kệ ngươi có thích nghe hay không, mặc kệ ngươi có muốn nghe hay không, ta cũng đã nói xong, giờ chỉ xem ngươi có muốn Thanh Diệu Ngâm giúp ta luyện đan này hay không.

Đinh Ninh trầm mặc một hồi, nói,

- Ta sẽ để cho hắn luyện dược tính càng thêm mãnh liệt một chút.

Trịnh Tụ không nhìn hắn, nhưng lại vô cùng chân thành nói:

- Cám ơn.

----------

- Không ngờ sẽ chấm dứt nhanh như vậy.

- Ta cũng không nghĩ tới lại nhanh như vậy.

Ngay bên bãi đá cách tòa lương đình này không xa, có một người thợ hoa đang còn tỉa cắt nhánh hoa. Kéo trong tay gã rất độc đáo và toát lên một loại khí tức đặc biệt. Gã là Trương Thập Ngũ.

Mà ngay bên

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip