Chương 870: Q8 - Chương 198: Thiên hạ cùng đợi một trận chiến này
Đạm Đài Quan Kiếm uống canh rau, sau khi cảm ơn lần nữa, y mang theo kiếm bản mệnh của nàng rời đi.
Triệu Tứ vô kế khả thi nhìn ruộng rau tự sinh tự diệt, hóa ra phương diện ăn uống này cũng gian nan giống như lúc ban đầu học kiếm, xem ra không thể ăn chay nhiều, thanh đạm dựa theo khẩu vị mình thích, một đoạn thời gian rất dài sau này, nếu muốn tự cung tự cấp, còn phải giống như rất nhiều tu sĩ lui ẩn sơn lâm, dựa vào săn thú lấy thịt làm chủ.
Thế nhưng tựa như săn bắt chút thịt, đến chợ gần đó đổi chút rau củ thì cũng không phải là không thể.
Ai cũng sẽ không nghĩ tới, nhất là người Tần lại càng không nghĩ ra, đại nghịch Triệu Tứ của Triệu Kiếm Lô làm cho bọn họ kiêng kỵ nhất, ý nghĩ của nàng lúc này vậy mà rơi trên một mẫu ba phần đất trước mặt.
Người Tần cũng càng không nghĩ tới, đại nghịch Bạch Sơn Thủy từ lúc học kiếm bắt đầu đã không có chỗ ở ổn định, vậy mà cũng sẽ ổn định lại.
Dù sao cũng là người đã trải qua thời kỳ huy hoàng của Vân Thủy cung Đại Ngụy, Bạch Sơn Thủy không tùy hứng như Triệu Tứ.
Nàng chọn lựa kỹ càng nơi mình có thể sinh sống sau này.
Điểm dừng chân nàng lựa chọn là bên bờ Dung hồ của núi Tiểu Mộc.
Đây từng là lãnh địa của vương triều Đại Ngụy, hiện tại thuộc về Tần cảnh.
Nơi này có mấy thôn xóm cổ, vẫn chưa từng trải qua chiến loạn gì, cho nên nhà cửa tuy có chút xưa cũ, nhưng chỗ nghỉ ngơi đều rất hoàn chỉnh.
Đáng quý nhất chính là thôn xóm này không tập võ, không tu hành, toàn bộ đều là người đọc sách, ở bên ngoài đều là văn lại, dân phong cũng nho nhã.
Trên sườn đồi, bờ hồ đầu và cuối làng, những cây mơ và anh đào hoang dã tự nhiên đều đã rất già, có hương vị riêng.
Mấy thôn xóm này có quan lớn của vương triều Đại Ngụy ngày xưa, đương nhiên biết Bạch Sơn Thủy, bọn họ xuất lực giúp nàng mua một tòa viện sát hồ trong thôn, yên tĩnh nghỉ ngơi, hết sức tao nhã, ngay cả cầu bằng đá và gỗ gác trên mặt nước cùng với sân nhỏ xây dựng bên cạnh núi đá và cỏ trong hồ đều rất độc đáo, làm cho người ta thấy thoải mái.
Địa phương quá tốt làm cho người ta lười biếng.
Bạch Sơn Thủy một tay xách bầu rượu vươn người ra ngoài cửa sổ, gò má tựa vào mép cửa sổ.
Bầu rượu cũng là hồ lô già, mài đến mức tỏa ra màu đỏ tím.
Một dải ruy băng vàng tinh khiết sạch sẽ buông xuống, vòng qua cổ tay trắng nõn của nàng, phần đuôi ở trong hồ nước trong suốt thấy đáy lắc lư theo cổ tay nàng đong đưa, điểm lên từng gợn sóng.
Từ sau khi nàng đến, trong hồ có một số cá chép trắng ngày thường không nhìn thấy đã cảm nhận được khí tức chúng nó thích, thường xuyên xuất hiện, chơi đùa ngoài cửa sổ của nàng, đôi khi giống như một đứa trẻ ngây thơ, khẽ mổ ngón tay khi nàng đưa vào hồ, làm cho nàng ngứa ngáy, chọc cho nàng bật cười.
Trong phòng phía sau nàng, Lý Vân Duệ đang không có việc gì làm nghiền nát phấn hương, đang tự tay làm hương vòng.
Thời gian lười biếng tự đắc như thế đã trôi qua rất nhiều ngày, cho đến hôm nay nhận được một ít tin tức từ quận Giao Đông.
- Ai ngờ Trịnh Tụ vẫn còn có một màn này, ảo não cũng tốt, hối hận cũng tốt, xuất oán khí của chính mình cũng được, ả muốn đánh một trận cùng Nguyên Vũ,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền