Chương 876: Q8 - Chương 204: Sinh tử cục
*Ván cờ sống chết
Hai bên bờ Vị Hà là những loài cây hỗn tạp, lá cây có màu hoặc đỏ hoặc vàng hoặc xanh lá cây, không giống một màu xanh đậm như quận Giao đông.
Dưới bầu trời trong vắt, Trịnh Tụ bị một số người trùng hợp đoán đúng hành tung, nàng cưỡi chiếc thuyền năm đó không nhanh không chậm tiến về bến tàu năm xưa.
Con thuyền này năm đó thực sự đã tiêu tốn rất nhiều tiền bạc và khí lực của quận Giao Đông, cho nên vẫn được bảo tồn nguyên vẹn.
Các loại tài liệu sở dĩ đắt đỏ, chính bởi vì năm tháng không thể phai mờ, cho dù đã cách gần hai mươi năm, vẻ ngoài đều là như mới trong thời gian dài.
Trịnh Tụ ngồi trong khoang thuyền này, cảm giác quen thuộc mà lại xa lạ.
Nàng nhìn màu sắc đỏ, vàng, xanh rực rỡ hai bên bờ sông Vị Hà, nghĩ đến cảm giác mới mẻ khi đi thuyền này đến lần đầu tiên, khẽ cảm thấy có chút bi ai.
Nàng lại giống như đến Trường Lăng lần đầu tiên.
Nhưng nhiều người năm đó đã chết.
Bây giờ đến lượt chính nàng.
Một chiếc thuyền con lướt ra từ một con sông nhỏ, tiếp cận chiếc thuyền nàng đang ngồi.
Thân ảnh Đạm Đài Quan Kiếm cùng Triệu Nhất từ trên thuyền nhỏ kia lướt lên, rơi xuống mũi thuyền này.
Hai người chỉ muốn mang kiếm của Triệu Tứ đến cho Trịnh Tụ, đồng thời muốn đi theo con thuyền này, tận mắt đứng ngoài quan sát trận chiến này.
Bất kể Đạm Đài Quan Kiếm hay là Triệu Nhất, đều không tính là người quen với Trịnh Tụ.
Hơn nữa Đạm Đài Quan Kiếm cảm thấy với tâm tình Trịnh Tụ lúc này, có lẽ cũng không muốn nói bất kỳ lời nào với bọn họ.
Nhưng ngay khi y giao kiếm cho thị nữ bên ngoài khoang thuyền, Trịnh Tụ ở trong khoang thuyền bỗng nhiên mở miệng lên tiếng,
- Cám ơn.
Đạm Đài Quan Kiếm cùng Triệu Nhất đều có chút ngạc nhiên.
Y đáp lễ nói:
- Không cần cảm ơn.
Trịnh Tụ chưa ra khỏi khoang thuyền, nhưng ở trong khoang thuyền, nàng lại hơi ngẩng đầu lên, tắm rửa trong ánh mặt trời chiếu vào trong khoang, nói:
- Năm đó khi ta đến Trường Lăng, không có ai chờ ta, ta cũng không biết thứ nghênh đón mình là may mắn hay tai họa, Trường Lăng lúc đó đối với ta mà nói là một bí ẩn rất lớn, thế nhưng hiện tại, ít nhất có người đang chờ ta.
Những lời này của nàng rất đơn giản, nhưng chứa đựng những cảm xúc phức tạp không thể diễn tả.
Đạm Đài Quan Kiếm không thể đáp lại, chỉ có thể cười cười một cách áy náy và ngượng ngùng.
Người nào biết được chuyện gì xảy ra sau này?
Ai biết tương lai mình sẽ trở thành người như thế nào?
Từ sáng sớm, bến cảnh sông Vị Hà đã tập trung vô số quan viên và quân sĩ mặc y phục màu đen của Đại Tần.
Sắc mặt những quan viên này cực kỳ ngưng trọng, sâu trong con ngươi lộ ra vẻ bất an thật sâu.
Lúc trước chỉ là suy đoán, nhưng khi tuyến báo trên Vị Hà truyền đến, khi Đạm Đài Quan Kiếm và vị Tông sư Triệu Kiếm Lô kia ngang nhiên hiện thân, leo lên con thuyền từ quận Giao Đông đến, mọi chuyện đều đã được chứng thực.
Nữ chủ nhân của tòa thành này ngày xưa đang trở về giống như suy đoán lúc trước.
Điều duy nhất không xác định lúc bây giờ là sự ứng đối của Thánh thượng mà bọn họ trung thành.
Hoàng đế Nguyên Vũ có đến hay không.
Sau khi Hoàng đế Nguyên Vũ tới, thật sự sẽ tiến hành một trận quyết đấu công bằng cùng Trịnh Tụ sao?
Đây là những gì bọn họ muốn biết, nhưng lại
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền