ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kiếm Vương Triều

Chương 877. Q8 - Chương 205: Dẫn lôi hỏa

Chương 877: Q8 - Chương 205: Dẫn lôi hỏa

Đập vào mắt đều là ánh vàng.

Trước khi Trịnh Tụ đến, tất cả mọi người đều tràn ngập nghi vấn và suy đoán.

Nhưng bây giờ tất cả mọi người đã nhận được câu trả lời.

Trịnh Tụ không mặc chiếc lân y quý giá hoa lệ khi đến Trường Lăng lần đầu tiên. (lân y: y phục bằng vảy)

Nàng mặc một kiện phượng y màu vàng.

Rất khó dùng ngôn ngữ chuẩn xác để hình dung chất liệu và màu vàng của phượng y này.

Chiếc phượng y này làm cho người ta có cảm giác đầu tiên, là dùng rất nhiều loại sợi tơ màu vàng dệt thành.

Cho dù là người bình thường mà không phải người tu hành, đều sẽ sinh ra cảm giác đầu tiên như vậy.

Bởi vì độ dầy màu vàng rất phong phú, từng đợt từng đợt đan xen, tạo thành hoa văn và Phù văn xinh đẹp vượt quá tưởng tượng của con người.

Thế nhưng trên thế gian làm sao có thể có nhiều sợi tơ màu vàng thuần khiết hơn vàng nguyên chất như vậy?

Ánh vàng chói mắt không chỉ nằm trong bản thân các chất liệu này.

Lực lượng nguyên khí đặc biệt xen lẫn làm cho ánh sáng vàng óng lộng lẫy này mang theo một hương vị thánh khiết.

Năm xưa khi Trịnh Tụ đến, chiếc lân y cực kỳ hoa mỹ trân quý kia đẹp thì đẹp thật, nhưng bất kể ở giá trị bản thân hay là ở phương diện thợ thủ công, cùng với phương diện chấn nhiếp lòng người, đều không thể so sánh với chiếc phượng y này.

Khi ánh sáng màu vàng óng trải ra trên mặt nước mềm mại, làm cho nước Vị Hà đều bị nhuộm thành màu vàng, người Tần từ trong rung động tỉnh táo lại mới chú ý tới bộ mặt của Trịnh Tụ.

Trên mặt nàng có một tầng huỳnh quang nhàn nhạt, giống như tinh quang mông lung.

Nhưng điều khiến cho rất nhiều người đã nhìn thấy khuôn mặt nàng trước đây có thể khẳng định, nàng có vẻ trẻ hơn so với những năm trước, thậm chí không có gì khác so với lần đầu tiên vào Trường Lăng.

Sâu trong đôi mắt Nguyên Vũ chợt xuất hiện vẻ khiếp sợ cực lớn, nếp nhăn trên khóe mắt lại sâu thêm mấy phần.

Trên mặt nước trong bến tàu, có một chiếc thiết giáp hạm bỏ hoang, trong khoang quan sát của chiếc thiết giáp hạm này, Từ Phúc nhìn Trịnh Tụ lúc này rực rỡ vạn phần, nhìn bóng lưng Nguyên Vũ, trong mắt lão tràn ngập cảm thương.

Từ Phúc đã dần dần già đi, thương thế của lão cũng chưa hoàn toàn khôi phục như cũ, càng có vẻ tuổi già sức yếu.

Lão đối với toàn bộ thiên hạ mà nói là một trong những Tu hành giả lâu đời nhất, từng gặp quá nhiều người, cũng gặp quá nhiều thiên tài ưu tú.

Trong tất cả những thiên tài này, Nguyên Vũ và Trịnh Tụ không thể nghi ngờ đều là những người đứng đầu trong số đó.

Lão thấy hai người kia rất xứng đôi.

Nếu hai người này có thể đồng lòng nhất trí, theo lão thấy, không có người nào trong thiên hạ là đối thủ của đôi vợ chồng này.

Song lão nghĩ thế nào cũng không hiểu được ý nghĩ của Nguyên Vũ và Trịnh Tụ.

Dường như ngay từ đầu, ý nghĩa của việc hai người này tồn tại là tổn thương và hủy diệt lẫn nhau.

Rốt cuộc là vì cái gì?

Hiện tại Trịnh Tụ diễm lệ vô song, nhưng không che dấu được tử khí, mà Nguyên Vũ bây giờ dù cho cường đại như thế nào, cũng bắt đầu dần dần già đi.

......

Đám người yên lặng chợt lại phát ra một mảnh kinh hô, tất cả mọi người lui về phía sau mấy bước.

Bởi vì lúc này Trịnh Tụ động.

Một cỗ khí tức bàng bạc chậm rãi tuôn ra từ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip