Chương 96: Q2 - Chương 12: Muốn diệt tộc không?
Ngày hôm sau là ngày hội chùa.
Sáng sớm đã vang lên tiếng người rao hàng bán tạc quả khoa.
Thói quen ăn sáng của người Trịnh rất khác với người Tần, người Tần thích ăn mì phở, còn người Trịnh lại thích ăn gạo nếp.
Tạc quả khoa được làm bằng gạo nếp nhồi kỹ, sau đó dùng vật nặng nén chặt một đêm, rồi ve thành những viên bánh trôi to cỡ trứng bồ câu, chiên qua dầu, sau đó được rưới lên trên mặt một lớp nước đường đỏ.
Đối với người Tần, món điểm tâm này quá ngọt, không chừng còn nữa người vì ăn quá dính răng mà bực mình đập bể luôn chén.
Đinh Ninh lại chẳng hề gì, xách chén ra mua luôn hai phần, lúc trả tiền, người bán tạc quả khoa lại không chịu nhận, ấp úng nói:
"Ngài là khách của Phong gia lão gia, món ăn này chẳng đáng giá bao nhiêu, sao không biết xấu hổ lấy tiền của ngài."
Đinh Ninh cau mày:
"Sao ngươi biết ta là khách của Phong gia?"
"Hôm qua ở trong nội thành đã có tin đồn, trong khách sạn này có hai vị khách của Phong gia, đều đến từ Trường Lăng. Giọng nói của ngài rõ ràng là khẩu âm Trường Lăng, tên cũng giống tên người trong tin đồn, đương nhiên đúng là ngài rồi."
Người bán hàng chất phác giải thích.
"Xem ra hôm nay nhất định phải làm cho người ta hài lòng."
Đinh Ninh vừa nhai vừa nói với Tiết Vong Hư:
"Bây giờ người Trịnh nào ở đây cũng nghĩ chúng ta là khách của Phong gia, nếu khách lại tới tìm Phong gia gây phiền toái, thì hình ảnh chúng ta trong mắt họ nhất định là hết sức khó ưa."
Tiết Vong Hư cười,
"Có đôi khi cứ để cho họ thấy ngươi khó ưa, nhưng không làm gì được ngươi, cảm giác cũng rất là hay. Mà ngươi cũng đâu cần để ý tới cái nhìn của họ."
***
Hỏa tức vượng(*), Người Trịnh cúng ông táo, không chỉ muốn cầu cho cái bếp an toàn, mỗi món ăn đều làm no bụng, mà còn muốn cầu cho cuộc sống ngày càng phát đạt.
(*) Hỏa tức vượng: lửa mang lại thịnh vượng.
Nên lúc tế thần được tiến hành vào lúc giữa trưa, lúc trời nắng nhất.
Nhưng hội chùa còn bao gồm cả mua bán giao dịch hàng hóa, nên từ sáng sớm, Trúc Sơn huyện đã đông đúc náo nhiệt, xe ngựa nối liền không dứt, người đi qua đi lại tấp nập.
Lúc còn nửa canh giờ nữa là đến lúc làm lễ, hai đầu Trúc Sơn huyện cùng vang lên tiếng pháo và tiếng nhạc.
Một đám người đeo mặt nạ lớn năm màu, mặc áo quần lòe loẹt, vừa hát vừa múa đi về phía trước.
Đây là truyền thống múa rước thần của Người Trịnh.
Nghe nói phương thức này có thể câu thông với Quỷ Thần, cầu xin khang an.
Đằng sau họ, là hàng ngũ những người đội cống phẩm.
Theo quy củ, sau đội hiến cống, từ miếu Ông táo sẽ có một đội thỉnh thần toàn là đàn ông, đội đồ cung phụng từ trong miếu Táo quân ra ngoài diễu phố.
Sau khi đi diễu một vòng, cống phẩm sẽ được đưa tới Hỏa Đức Điện, sau đó tất cả đại thị tộc, quan lại quyền quý của Trúc Sơn huyện sẽ thay phiên nhau dâng hương.
Lúc này trước Hỏa Đức Điện, hương án đã chuẩn bị xong, dọc hai bên đặt mấy chục cái ghế bằng gỗ lim.
Trên khoảnh đất trống cách hương án không xa, Phong Thanh Hàm với trang phục lộng lẫy đã đứng chờ sẵn.
Phong Phù Đường bước nhanh về phía hắn:
"Tiết Vong Hư và Đinh Ninh hình như không hề có ý rời khỏi khách sạn."
"Nói hôm nay đi, mà tới giờ còn chưa rời khách sạn, xem ra quả thực muốn giở trò."
Phong Thanh Hàm nhếch mép khinh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền