Chương 97: Q2 - Chương 13: Im miệng mà xem tranh
Trước Hỏa Đức Điện , đám quý nhân huyện Trúc Sơn đã lần lượt trình diện, trong khi chờ dâng hương và nạp cống phẩm lên án đài hai bên thì đều lần lượt an vị, nhưng hai cái ghế ở hai đầu hàng, thì vẫn trống không.
Giống như những năm trước, hai ghế này là để dành cho Phong gia lão gia và con gái y, trong suy nghĩ của người huyện Trúc Sơn, Phong gia có thịnh vượng, thì huyện Trúc Sơn mới có thể tiếp tục bình an thịnh vượng.
Phong Thanh Hàm tuy tuổi còn nhỏ, nhưng rất nổi danh ở huyện Trúc Sơn, một đám quý nhân chạy tới chào hắn, còn hắn chỉ đứng yên một chỗ để chờ.
Đường sá chen chúc đầy người, đám người như thủy triều nườm nượp, sau khi tách ra cho đội nhảy múa đi qua, thì khép lại.
Người ở ngoài xa nếu muốn chen đến trước Hỏa Đức Điện , thì phải mất rất nhiều thời gian.
Phong Thanh Hàm nheo mắt, trên gương mặt non nớt hiện lên sát ý.
Hắn nhìn thấy trên mái hiên xa xa, có một đám mây màu trắng đang lướt đến với tốc độ kinh người.
Trong đám đông chen chúc trước Hỏa Đức Điện cũng có người nhìn thấy dị tượng ấy, những tiếng kinh hô không ngừng vang lên.
Trong đám mây ấy, mơ hồ có thể nhìn thấy hai bóng người, hình ảnh này với Kiếm Tiên đằng vân giá vũ trong truyền thuyết không có gì khác nhau.
Phong Phù Đường hít sâu một hơi, thân là quản sự đắc lực nhất Phong gia, hắn đương nhiên cẩn thận hơn Phong Thanh Hàm nhiều, nên hắn không có vẻ chờ mong như Phong Thanh Hàm, mà lại cảm thấy bất an.
Tiết Vong Hư hạ xuống ngay giữa sân trước điện.
Trong đám quý nhân ngồi hai bên, đương nhiên cũng có không ít người là Tu Hành Giả, họ đều cảm nhận được bên trong đám mây tràn đầy khí tức Thiên Địa Nguyên Khí.
Khí tức ấy, so với tu vi của họ, chính là chênh lệch trời và đất.
Nên ai cũng sợ run, không ai dám lên tiếng nói một chữ nào.
Sự im lặng ấy lan dần ra ngoài, cả đám đông phía trước Hỏa đức điện đang từ nhốn nháo ồn ào trở nên vô cùng yên tĩnh.
Phong Thanh Hàm đương nhiên biết lão già râu tóc bạc trắng trước mặt có cảnh giới gì, nhưng hắn không sợ chút nào, khóe miệng lại nhếch lên một nụ cười âm lãnh vui vẻ.
Ánh mắt hắn rơi vào Đinh Ninh đứng sau lưng Tiết Vong Hư.
Đinh Ninh vẫn vô cùng bình tĩnh, trước sau như một.
Hắn cảm nhận được ánh mắt không chút hảo ý của Phong Thanh Hàm, tuy hắn không biết thân phận của Phong Thanh Hàm, nhưng hắn cũng đã mơ hồ đoán được.
Hắn không hề quay lại nhìn Phong Thanh Hàm, mà chỉ hơi lắc đầu.
Phong Phù Đường tiến lên, kính cẩn hành lễ với Tiết Vong Hư:
"Sao hôm nay Tiết động chủ lại đổi ý, xem lễ vậy?"
Tiết Vong Hư quay sang nhìn Đinh Ninh, rồi nhìn Phong Phù Đường, cười nhạt:
"Hôm qua hắn bảo ta dối trá, nên hôm nay ta với ngươi đừng dối trá với nhau nữa."
Phong Phù Đường sượng mặt:
"Hôm nay có lễ cung phụng tranh vẽ của Hoàng Hậu điện hạ, tình hình như vầy… hình như không phù hợp cho lắm?"
Tiết Vong Hư bình thản:
"Đương nhiên là phải sau khi thưởng ngoạn họa phẩm của Hoàng Hậu điện hạ, trợ hứng cho người huyện Trúc Sơn chứ."
Phong Phù Đường hít một hơi thật sâu, không nói thêm gì nữa, ra dấu mời:
"Đã như vậy, mời Tiết động chủ nhập tọa."
Tiết Vong Hư nhàn nhạt:
"Ngồi nhiều quá rồi, cứ đứng là được."
Phong Phù Đường không nói gì nữa, cung kính lui ra.
***
Nếu không dối trá nữa thì không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền