Chương 118
Ba người Triệu Yến Bình hầu như đi xuyên đêm, chỉ tám ngày đã đến thành Kinh Châu.
Vào thành thì đã chiều, người và ngựa đều mệt. Triệu Yến Bình bảo Đái Xương và Lý Nghiêm, hai tiểu lại đi theo phụ tá, vào khách điếm nghỉ ngơi. Hắn rửa mặt, uống bình trà, cầm công văn của Đại Lý Tự, đi thẳng đến phủ nha của Kinh Châu phủ.
Gần đến giờ hết làm việc, Lục tri phủ xác nhận công văn của Triệu Yến Bình. Biết Triệu Yến Bình chỉ là một tiểu quan thất phẩm của Đại Lý Tự, mà năm ngoái tả thiếu khanh chính tứ phẩm Thái Kỳ của Đại Lý Tự tự mình tới điều tra cũng không thể phá án, Lục tri phủ không khỏi hơi khinh thường Triệu Yến Bình, cũng suy đoán rằng Đại Lý Tự thật ra đã từ bỏ vụ án này, cử Triệu Yến Bình tới đây chỉ để xác nhận nghi phạm trong nhà lao có phải là hung thủ hay không mà thôi.
Đối với sự sắp xếp này của Đại Lý Tự, Lục tri phủ rất bất mãn. Hắn bắt được hung thủ, nhân chứng và vật chứng đều vô cùng rõ ràng, chỉ vì hung thủ kiên quyết không chịu thừa nhận bảy vụ án trước đây là do hắn làm, hắn mới sử dụng hình phạt nặng để ép hỏi. Đám người ở Đại Lý Tự chỉ là vết mực, mỗi năm không lật được vài vụ án oan thì sợ bị phê bình là quan kinh thành vô dụng, nhất quyết đòi xét duyệt và kiểm điểm lại.
Tuy bất mãn, nhưng để tỏ ra mình tôn trọng Đại Lý Tự, Lục tri phủ vẫn đưa Triệu Yến Bình đến nơi giam giữ tử tù.
"Hắn là Ngụy Chí Thành, nếu Triệu bình sự muốn thẩm vấn, có thể đến đây bất cứ lúc nào."
Dừng lại trước một gian nhà lao, Lục tri phủ chỉ vào tù nhân nằm trên chiếu bất động bên trong. Tù nhân đó đầu bù tóc rối, cánh tay và cổ chân lộ ra máu me bê bết. Nhìn thấy có người tới, hắn cuộn mình chặt hơn, tròng mắt đỏ hoe lộ rõ vẻ sợ hãi.
Triệu Yến Bình liếc thẳng hắn, xoay người nói với Lục tri phủ:
"Đại nhân có việc bận thì cứ đi."
Lục tri phủ cười đầy ẩn ý, dẫn theo tùy tùng rời đi.
Triệu Yến Bình yêu cầu cai ngục mở cửa, hắn đi vào một mình, ngồi xổm trước mặt Ngụy Chí Thành.
Ngụy Chí Thành rụt đầu vào ngực, không dám nhìn hắn.
Triệu Yến Bình nghiêm giọng nói:
"Ngươi đừng sợ, ta sẽ không tra tấn ngươi. Ta họ Triệu, là quan viên của Đại Lý Tự ở kinh thành, Đại Lý Tự xét duyệt các vụ kiện trong thiên hạ, nếu có vụ án bị oan sẽ được sửa lại. Ngươi đã cưỡng hiếp và giết Đàm thị, bằng chứng rất rõ, nhưng chỉ chịu tội đã giết một người. Nếu ngươi thú nhận ngươi không phạm tội, thay hung phạm nhận thêm bảy mạng người, bá tánh toàn Kinh Châu sẽ trút toàn bộ hận thù lên người của ngươi. Ngươi chết thì hết mọi chuyện, cha mẹ và thê nhi của ngươi còn sống, chẳng lẽ ngươi muốn để bọn họ mỗi ngày bị người đời chửi mắng và đòi đánh như chuột chạy qua đường?"
Khi Ngụy Chí Thành nghe đến đây thì đột nhiên gào khóc.
Hắn hối hận, hối hận không nên bị sắc đẹp dụ dỗ, hối hận không nên giết người để bị người ta phát hiện, hại chết người khác cũng hại chết chính mình, ở trong lao tù chịu nhiều đau khổ còn liên lụy người nhà.
Nếu có thể sống lại, Ngụy Chí Thành nhất định sẽ không phạm sai lầm.
Hắn khóc thật lâu, Triệu Yến Bình vẫn ngồi xổm bên cạnh kiên nhẫn chờ.
Sau khi khóc đủ, Ngụy Chí Thành giải thích mọi chuyện với Triệu Yến Bình.
Hắn mê sắc đẹp của Đàm thị, nghĩ rằng giết
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền