Chương 119
Triệu Yến Bình dành vài ngày ở chỗ bảy xác chết và bảy địa điểm xảy ra vụ án, buổi tối chong đèn đọc hồ sơ từ vụ án đốt xác đầu tiên đến những vụ án có liên quan đến hỏa hoạn được cất giữ trong phủ nha mười lăm năm trước. Hồ sơ chất đầy mấy cái rương, bởi không có ai xử lý hàng năm nên bám đầy bụi, có sâu mọt, có chữ bị nhòe vì ẩm ướt. Triệu Yến Bình dẫn theo Đái Xương và Lý Nghiêm, mỗi đêm cùng nhau đọc đến giờ Tý. Đọc hồ sơ hết mười ngày đêm.
Vào ban ngày, Triệu Yến Bình dẫn hai người đi dò hỏi các bên liên quan đến vụ đốt phá đáng chú ý nhưng không tìm được gì. Sau mười ngày miệt mài đọc hồ sơ và tìm kiếm thông tin, Triệu Yến Bình và thuộc hạ vẫn chưa có tiến triển đáng kể.
"Đại nhân, vì sao ngài không đến điều tra người nhà của ba nạn nhân đã biết trước?"
Đái Xương mệt mỏi hỏi khi trở về không thành công.
Triệu Yến Bình giải thích:
"Ta đã xem những lời họ trần thuật, trực tiếp đến hỏi vẫn là những điều đó, tìm hiểu tin tức khác trước, có lẽ phát hiện được đầu mối mới."
Đái Xương và Lý Nghiêm liếc mắt nhau, cảm thấy Triệu đại nhân nói có lý, nhưng cũng cảm thấy mơ hồ, chẳng lẽ Triệu đại nhân đã nhớ tất cả những gì đã đọc trong mười mấy ngày qua?
Lại là một ngày mới, Triệu Yến Bình yêu cầu Lý Nghiêm phân loại bốn vụ đốt xác tiếp theo xảy ra vào năm phủ nha Kinh Châu nhận được báo cáo của bá tánh về chuyện dân cư mất tích, đặc biệt là danh sách những bá tánh bị mất tích xảy ra trước và sau vụ án đốt xác. Đồng thời, hắn dẫn Đái Xương đi điều tra người nhà của ba nạn nhân đầu tiên.
Nạn nhân đầu tiên là Trương Phúc, khi chết 27 tuổi, mẫu thân lớn tuổi trong nhà đã qua đời, chỉ còn phụ thân, có thê tử là Dương thị và một nhi tử mười tuổi.
Trương lão đầu hơn 50 tuổi, bởi vì nghèo khổ nên mỗi ngày đều lên núi đốn củi. Dương thị nhận việc giặt đồ cho người khác, làm lụng vất vả nên trông nàng lớn tuổi và hốc hác hơn tuổi thật. Cả bố chồng và con dâu rất cần cù, nuôi dạy hài tử rất tốt, nhìn chúng rắn chắc và hiểu chuyện.
Trương lão đầu không có ở nhà. Nhắc tới cái chết của Trương Phúc, con của hắn năm đó còn nhỏ không có ấn tượng. Dương thị tuy thấy Triệu Yến Bình thì có chút đề phòng nhưng cũng thành thật, hỏi cái gì đáp cái nấy, không khác với những lời trần thuật khi chuyện xảy ra năm xưa, nói rằng Trương Phúc thích uống rượu, đôi khi thường xuyên đi ra ngoài một hai ngày mới về. Nàng và công công đã quen, đến khi phủ nha phát hiện một xác cháy đen, bảo bá tánh có người nhà bị mất tích đến nhận dạng, công công đi xem mới nhận ra phía sau lưng của Trương Phúc bởi vì sát mặt đất nên quần áo không cháy hết. Không biết có phải do thời gian trôi qua đã lâu hay không, Dương thị chỉ trầm giọng kể lại, không có chút đau thương.
Triệu Yến Bình bảo Đái Xương ở lại chờ Trương lão đầu trở về. Hắn đi ra khỏi Trương gia, bước dọc theo con phố đi dạo một vòng, nhìn thấy một vị lão giả thì dừng lại, hỏi thăm lão giả về tính cách của Trương Phúc.
Hầu như mọi người ở Kinh Châu đều biết về vụ đốt xác, biết có quan kinh thành tới điều tra, lão giả phấn khích nói rất nhiều. Trương Phúc chẳng nên thân, uống say rượu thì thích đánh tức phụ, mẹ ruột khuyên can thì bị hắn đẩy chết,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền