Chương 123
Triệu Yến Bình ra roi thúc ngựa chạy về kinh thành, quần áo chưa thay đã ba ngày, trên người toàn mùi mồ hôi. Cùng lúc ấy, trong ngõ Sư Tử, tiểu Mạnh Chiêu đã đến phủ tướng quân học vỡ lòng với nữ phu tử của Tiết Ninh, ăn sáng xong thì đi học, buổi trưa ăn bên kia, buổi chiều tan học mới trở về. Bữa cơm trưa chỉ có hai người, mẹ chồng Liễu thị và nàng dâu A Kiều, mùa hè nóng nực không có khẩu vị, Liễu thị dặn Thúy Nương chỉ nấu đơn giản một món mặn và một món canh.
Ăn xong, Liễu thị ra hậu viện nghỉ ngơi, Thúy Nương dọn dẹp nhà bếp rồi về phòng hạ nhân nghỉ trưa, Quách Hưng nằm ngủ trong đảo tọa phòng. Mới chợp mắt, đột nhiên có tiếng gõ cửa, Quách Hưng tưởng mình nghe lầm, hắn mở mắt, nghe thêm ba tiếng gõ, Quách Hưng lập tức nhảy xuống giường đất, chạy thẳng ra cửa, nhìn qua khe cửa thấy quan gia, người đã rời nhà một tháng rưỡi! Tuy rám nắng, nhưng khuôn mặt uy nghiêm tuấn tú kia tuyệt đối không nhầm được!
Quách Hưng kích động mở cửa, vừa mời quan gia vào vừa hỏi liên tục như pháo nổ:
"Quan gia trở về nhanh vậy, phá án rồi phải không? Hung thủ là ai, ngài không bị thương chứ? À, quan gia về giờ này, ngài đã đến Đại Lý Tự chưa, đã ăn cơm chưa?"
Bức tường làm bình phong ở cổng chặn bóng dáng của hai chủ tớ, nhưng giọng nói của Quách Hưng đã truyền tới thượng phòng. A Kiều đang nằm trên giường đất trong phòng ngủ tỉnh dậy trước Đông Trúc đang ngồi ngủ gật ở gian ngoài, nàng ngồi bật dậy, xác định Quách Hưng đang kêu quan gia, A Kiều vội vàng bò xuống giường đất, mang giày, chạy thẳng ra ngoài. Chạy ra gian ngoài, Đông Trúc nhắc nàng còn chưa chải tóc, A Kiều do dự một chút, nhưng nàng sốt ruột muốn gặp hắn, thấy quần áo chỉnh tề không lộ gì ra, nàng tiếp tục lao ra ngoài.
Triệu Yến Bình và Quách Hưng đi vòng qua bức tường. Nhìn thấy A Kiều với mái tóc rối bù lao ra từ thượng phòng, ánh nắng chói chang soi gò má nàng trắng muốt, bên trong vẻ chật vật đó chứa đựng nét quyến rũ mà người ngoài hiếm khi thấy được, Quách Hưng kinh ngạc dừng lại, mãi đến lúc Triệu Yến Bình quay đầu nhìn hắn, Quách Hưng chợt định thần lại, vội vàng lui xuống. Đông Trúc vốn định ra chào đón quan gia, nhưng thấy hành động của Quách Hưng, Đông Trúc đỏ mặt, quay người bước nhanh vào phòng bên cạnh.
Giữa sân trống trải chỉ còn hai vợ chồng son đang nhìn nhau. A Kiều cắn môi, chạy về phía trước theo tiếng gọi của trái tim, nhào vào vòng tay hắn. Khi không xác định được tình cảm của hắn đối với nàng, xa cách nhau một năm, hai năm hay ba năm cũng chịu đựng được, một khi đã chắc chắn, dù chỉ một ngày không gặp, A Kiều cũng nhung nhớ mãnh liệt. A Kiều ôm chặt vòng eo hẹp của hắn.
Triệu Yến Bình ra roi thúc ngựa chạy về kinh thành, quần áo chưa thay đã ba ngày, trên người toàn mùi mồ hôi, so với hắn, A Kiều tựa như một đóa hoa vô cùng xinh đẹp, thơm đến mức khiến Triệu Yến Bình xấu hổ, không đành lòng để cơ thể và quần áo nàng bị dính mùi hôi của hắn. Triệu Yến Bình thử đẩy nàng ra:
"Người ta toàn mồ hôi, để ta rửa mặt đã."
A Kiều ở trong vòng tay hắn lắc đầu, nàng không ngửi thấy mùi mồ hôi, chỉ có mùi nam tính thuộc về nam nhân của nàng. Triệu Yến Bình chợt phát hiện nàng dính người đến thế, mới xa nhau một tháng rưỡi đã nhớ như vậy, lúc hai người lần đầu gặp lại sau
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền