Chương 124
Buổi tối, Thúy Nương nấu một bàn đồ ăn ngon ở Triệu gia: gà hầm, cá hấp, sườn nướng, giá xào trứng, đậu que chiên, bắp cải kho, cuối cùng là một nồi canh khổ qua giải nhiệt, món ngon bày đầy bàn.
Triệu Yến Bình nhìn mẫu thân, hắn biết bà rất vui vì hắn trở về bình an. Tuy nhiên, trong nhà không có dư nhiều bạc, chỉ cần làm thêm hai món rau là được, cần chi tốn tiền mua thịt cá?
Liễu thị hiểu rõ ánh mắt của nhi tử. Bạc không dư nhiều lắm, nhưng vẫn đủ tiền cho bữa ăn này. Nhi tử bôn ba bên ngoài đã lâu, cả người gầy đi, bà xót nhi tử, mua thêm chút thịt không được ư?
"Mau ăn đi, bù đắp lại lượng thịt đã bị gầy. Ngày mai gói vài cái bánh nếp nhân thịt heo cho con. Bánh nếp của kinh thành vốn ngọt và béo, nhất định không hợp khẩu vị của con."
Liễu thị vừa khuyên nhi tử vừa liên tục gắp đồ ăn cho nhi tử, chẳng mấy chốc gắp đầy chén Triệu Yến Bình.
Triệu Yến Bình đành phải ăn hết.
A Kiều ngồi đối diện hắn, nhìn nam nhân của mình ăn ngon lành, tâm trạng của nàng cũng vui.
"Chiêu nhi ăn đi con, đừng chỉ lo nhìn."
A Kiều mỉm cười gắp đồ ăn cho Mạnh Chiêu khi thấy nam nhân được bà bà quan tâm.
Mạnh Chiêu dạ dạ hai lần, miệng ăn nhưng đôi mắt đen láy nhìn cha không chớp mắt. Tuy cha không phải cha ruột, nhưng cha đối với cậu rất tốt, còn giỏi nữa, cha bắt được người xấu, Mạnh Chiêu rất tự hào, cậu muốn giỏi giống cha khi lớn lên.
"Cha, con cũng muốn học phá án."
Nuốt một miếng cơm, Mạnh Chiêu đột ngột nói với Triệu Yến Bình.
Triệu Yến Bình bất ngờ nhìn qua.
Ánh mắt của Mạnh Chiêu kiên định:
"Con muốn bắt kẻ xấu."
Triệu Yến Bình gật đầu:
"Ừ, cha sẽ dạy con."
Nói xong, Triệu Yến Bình giơ tay, lau một hạt cơm dính trên khóe miệng cậu bé.
Mạnh Chiêu ngượng ngùng mỉm cười, cúi đầu ăn cơm.
A Kiều tưởng rằng Triệu Yến Bình chỉ nói cho có lệ, không ngờ sau khi ăn xong, Triệu Yến Bình thật sự nắm tay Mạnh Chiêu đi ra ngoài. Hai cha con đứng ở trong viện nói gì đó, sau đó Triệu Yến Bình tháo túi tiền đưa cho Mạnh Chiêu, bảo Mạnh Chiêu tìm một chỗ để giấu. A Kiều và Liễu thị đứng ở dưới mái hiên nhìn, không biết Mạnh Chiêu chạy ra hậu viện đem đồ giấu ở đâu.
Khi Mạnh Chiêu quay lại, Triệu Yến Bình bắt đầu tìm, đi thẳng ra hậu viện.
Mạnh Chiêu lập tức trở nên căng thẳng, đi theo bên cạnh cha hỏi:
"Sao cha biết con giấu ở phía sau?"
Rõ ràng là cậu sống ở sương phòng tiền viện, cha nên bắt đầu tìm trong phòng cậu trước mới đúng chứ.
"Cha, có phải cha không giữ lời, đã nhìn lén con?"
Mạnh Chiêu lớn tiếng nghi ngờ.
Triệu Yến Bình rờ lỗ tai cậu bé:
"Ta nhắm mắt, nhưng tiếng bước chân con chạy lớn như vậy, ta nghe được."
Mạnh Chiêu cắn môi, nghe thì sao, hậu viện to như vậy, cha chưa chắc tìm được.
A Kiều và Liễu thị cũng đi theo sau để xem náo nhiệt.
Hậu viện chỉ có mình Liễu thị là chủ tử, bà thích chăm sóc hoa cỏ, trong phòng ở thính đường có rất nhiều chậu hoa, các chậu hoa trong viện cũng sum suê đua nở, hoa cỏ tươi tốt, có quá nhiều chỗ để giấu túi tiền của Triệu Yến Bình. Nhưng Triệu Yến Bình lại đi thẳng đến chậu hoa dưới mái hiên phòng ngủ của Liễu thị, cúi người nhìn một chút, đột nhiên dừng lại, vén một bụi hoa hồng nguyệt quý sang một bên, móc túi tiền của mình ra.
Mạnh Chiêu nhìn hắn không thể tin nổi.
Triệu Yến Bình ngồi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền